Chương 3: Những Bí Mật Bị Bóc Trần
schedule 05:08 - 11/04/2026
Cài đặt Đọc
Orion đứng bên cửa sổ, ánh sáng bạc từ mặt trăng xuyên qua những cây cọ, phản chiếu một cái bóng dài trên sàn nhà. Anh có thể cảm nhận được nhịp đập của từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán, trong khi bộ não anh quay cuồng với những thông tin vừa được tiết lộ. Đó không chỉ là một vụ bê bối. Đó là một vụ mưu mô khổng lồ, một cơn bão đang âm thầm cuốn trôi những ước mơ và tham vọng của những kẻ quyền lực yếu đuối.
“Orion, cậu điên à?” giọng của Mia, đồng nghiệp đã ở bên anh suốt ba năm, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Cô ngồi trên ghế sofa, đôi chân bắt chéo, ánh mắt hoài nghi. “Thật sự cậu định công khai tất cả những điều này? Cậu biết đó, điều này có thể khiến cậu mất tất cả!”
“Mia,” Orion quay lại, ánh mắt anh ngầu đỏ như lửa. “Nếu không làm gì đó, thì tất cả mọi thứ tôi đã xây dựng sẽ sụp đổ. Tôi không thể để bọn họ nhốt tôi trong bóng tối mãi mãi.”
Mia thở dài, hai tay ôm mặt, như thể đang cố gắng tìm ra một lối thoát khỏi sự bế tắc này. “Nhưng cậu có biết hậu quả sẽ ra sao không? Những người đó không phải là những cái bóng đơn giản. Họ sẽ không ngần ngại tiêu diệt cậu để bảo vệ bản thân.”
Orion giơ tay, ngắt lời cô. “Tôi không sợ. Tôi đã ở trong bóng tối quá lâu rồi. Thời gian để ánh sáng chiếu rọi đã đến.”
Nhưng thực sự, điều Orion không nói ra là nỗi sợ hãi đang âm thầm gặm nhấm tâm trí anh. Có một bí mật sâu thẳm trong lòng mà anh không thể chia sẻ với ai — một bí mật có thể biến kẻ thù thành bạn bè, và bạn bè lại trở thành kẻ thù. Một cái gì đó mà nếu phơi bày, sẽ hoàn toàn đổ vỡ tất cả những gì anh từng biết.
“Vậy cậu định bắt đầu từ đâu?” Mia hỏi, giọng cô nhẹ đi, như thể đều đặn nhìn thấu sự khốn khổ bên trong. “Cậu cần có bằng chứng vững chắc.”
“Tôi đã có,” Orion đáp, một nụ cười mỉm nở trên môi. “Tôi đã tìm thấy một đoạn video bí mật. Nó chứa đựng tất cả những gì chúng cần phải giấu kín. Và nếu tôi công bố nó, mọi thứ sẽ thay đổi.”
Mia trợn mắt, điều đó khiến Orion cảm thấy hài lòng. “Cậu có chắc chắn về điều đó không?”
“Với những gì tôi đã thấy, tôi không còn lựa chọn nào khác. Họ sẽ phải trả giá.” Chưa kịp dứt lời, điện thoại của anh reo lên, một âm thanh sắc bén cắt ngang không khí yên tĩnh. Leo lên bàn, Orion nhấc máy, và ngay khi anh nhận cuộc gọi, biểu cảm khuôn mặt anh chuyển từ sự tự tin sang như thể bị băng giá.
“Orion, đừng thử sức với lửa,” giọng nói bên kia vang lên, lạnh lẽo. “Cậu không biết mình đang đối diện với ai đâu. Một bước sai lầm, cậu sẽ phải trả giá.”
“Ai đang nói?” Orion hừ lạnh, cảm giác như cơ thể mình đang căng cứng. Điều đó có thể là một trò đùa, nhưng giọng nói đó khiến anh cảm thấy như cơn gió lạnh của một cơn bão đang quét qua.
“Người mà cậu chưa bao giờ nghĩ đến. Hãy nhớ, chàng trai trẻ, không ai thoát khỏi số phận, và số phận của cậu đã được viết sẵn.”
“Đừng đe dọa tôi!” Orion quát. Nhưng điện thoại đã tắt, âm thanh gọn gàng như một nhát dao. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Sự lạnh lẽo lan tỏa từ đầu ngón tay cho đến tim anh.
“Cái gì vậy?” Mia bước lại gần, đôi tay cô run rẩy. “Có chuyện gì xảy ra?”
“Họ biết,” Orion thì thào, ánh mắt anh giờ đây tràn ngập nỗi sợ. “Họ biết tất cả.”
Và ngay lúc đó, anh nhận ra rằng chiến trường không chỉ ở bên ngoài, mà còn nằm ngay trong chính tâm hồn mình. Một ý nghĩ chợt thoáng qua, khiến anh khẽ lùi lại. “Chẳng lẽ…?”
“Chẳng lẽ gì, Orion?” Mia hỏi, nhưng đôi mắt cô đã sáng lên như thể cô đã nhìn thấy điều gì đó khủng khiếp.
“Chẳng lẽ người mình tin tưởng nhất lại là kẻ phản bội?” Từng từ từng chữ như những viên đạn bắn vào lòng anh, khiến anh choáng váng. Bởi vì ngay lúc đó, hình ảnh của những người bạn, những đồng minh, và có thể là cả chính Mia hiện lên trong tâm trí, phá tan đi mọi thứ anh từng biết.
“Orion, cậu không thể…” giọng nói của Mia ngắt quãng, nhưng anh đã rời mắt khỏi cô, ngoài cửa sổ, nơi những chiếc xe hơi đang chạy qua, tạo nên những ánh đèn sáng chói, như một tiến trình không ngừng của những bí mật mà mọi người đang che giấu.
“Tôi sẽ tìm ra sự thật, cho dù nó có giết chết tôi hay không!” Anh gầm lên, ánh mắt đầy quyết tâm. “Nhưng tôi cần biết ai đang đứng sau mọi thứ này.”
Nhưng khi anh quay lại nhìn Mia, cô đã không còn đứng đó. Chỉ còn lại một mảnh giấy với dòng chữ nằm lặng lẽ: “Cẩn thận, không phải tất cả những người bạn đều là bạn.”