Chương 4: Cuộc Đua Thời Gian
schedule 05:08 - 11/04/2026
Cài đặt Đọc
Orion ngồi trên chiếc ghế bập bênh gỗ cũ kĩ, ánh đèn yếu ớt từ chiếc đèn bàn phát ra ánh sáng vàng ấm áp, nhưng tâm trí anh lại như một cơn bão. Mỗi giây trôi qua như một nhát dao, đâm thẳng vào sự bình yên giả tạo mà anh cố gắng duy trì. Thời gian không chờ đợi ai, và giờ đây nó đang cạn kiệt từng phút một.
"Cậu có chắc là cậu ổn không?" – giọng nói của Mia vang lên từ phía sau, làm gián đoạn dòng suy nghĩ của anh. Mia, với đôi mắt xanh như biển cả, luôn dõi theo anh với sự quan tâm. Nhưng sự quan tâm ấy giờ đây chỉ khiến Orion thêm nặng nề.
"Mình ổn!" – anh trả lời, nhưng giọng nói của anh lại thiếu tự tin. Áp lực từ những kẻ thù trong thế giới ảo đang đè nặng lên vai anh. Những tin nhắn đe dọa liên tục xuất hiện trên màn hình máy tính, những hình ảnh bí ẩn ám chỉ rằng kẻ đang truy đuổi anh không chỉ tồn tại trong không gian mạng.
"Cậu biết rằng không ai có thể chống lại tất cả mọi thứ mãi mãi, đúng không?" – Mia tiến lại gần, ánh mắt cô toát lên sự lo lắng. Trong vô thức, Orion nắm chặt tay, cảm giác như những ngón tay đang siết chặt một món đồ vô hình, giống như anh đang cố nắm giữ điều gì đó mà vẫn không thể.
"Mình sẽ tìm ra bọn chúng..." – Orion nói, quyết tâm ánh lên trong đôi mắt nâu của anh. Nhưng sau mỗi lần anh thề hứa như thế, những câu hỏi lại vây bủa trong đầu anh: Ai là kẻ thù thực sự? Và tại sao chúng lại nhất định nhắm tới anh?
Chỉ vài tiếng đồng hồ sau, khi bóng đêm đã bao trùm thành phố, Orion nhận được một thông báo từ một tài khoản ẩn danh. Lòng anh như thắt lại khi đọc dòng chữ ngắn ngủi: "Thời gian của mày chỉ còn lại 24 giờ. Ngày mai, mọi thứ sẽ chấm dứt." Thời gian đang trôi qua nhanh chóng và áp lực đang gia tăng, cảm giác rằng từng giây từng phút là một cuộc chiến sống còn.
"Cái gì vậy?" – Mia hỏi, đôi mắt cô dán chặt vào màn hình. Nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt cô, nhưng Orion biết rằng anh không thể cho cô thấy sự sợ hãi đang gặm nhấm tâm hồn mình.
"Chỉ là một trò đùa..." – anh gượng cười, nhưng nụ cười của anh tắt ngấm khi nhìn vào hình ảnh mờ nhạt bên cạnh dòng chữ đó. Đó là một bức ảnh của anh, nhưng không chỉ có vậy – Nó còn có hình của Mia, mắt cô cũng vòng vo trong một cái nơ đỏ rực.
"Orion, không phải bọn chúng lại chơi trò giả mạo nữa chứ?" – Mia nói, giọng cô có vẻ hoảng loạn. Anh không đáp, mà chỉ nhìn vào bức ảnh, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
Thời gian không còn nhiều nữa. Và những kẻ thù đang đến gần.
Bất chợt, một tiếng gõ cửa vang lên, mỗi tiếng gõ như nhắc nhở rằng có thể không còn thời gian để chạy trốn. Orion và Mia nhìn nhau, ánh mắt của họ trao nhau hàng triệu câu hỏi không lời. Ai đang đứng bên ngoài?
"Mở cửa, Orion! Chúng ta không còn thời gian nữa!" Một giọng nói quen thuộc vang lên. Nhưng đó không phải chỉ là một giọng nói bình thường, mà là âm thanh của kẻ mà Orion đã từng tin tưởng nhất. Biết rằng kẻ đó không hoàn toàn là bạn, mà là một kẻ phản bội đã lén lút theo dõi anh bấy lâu nay.
"Tôi không thể mở!" Orion hét lên, nhưng một điều gì đó trong đôi mắt của Mia khiến anh nhận ra rằng bí mật sắp được hé lộ. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp, và âm thanh gõ cửa càng lúc càng mạnh mẽ hơn, như thể những kẻ thù thực sự đã đến trước cánh cửa của cuộc đời anh.
Và khi cánh cửa rít lên, mở ra một khoảng không đen tối, Orion biết: Thời gian đã hết, và sự thật sẽ phơi bày.
"Cứ chuẩn bị..." - Mia thì thầm, nhưng ngay khi cô định nói thêm, cánh cửa bật mở với một tiếng rầm, và Orion đứng chết lặng khi thấy ai đang ở đó...