Đọc Tiểu Thuyết

Chương 1: Bắt đầu cuộc chiến quyền lực

schedule 16:26 - 11/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Trong lòng thành phố Hà Nội tấp nập, nơi những dòng xe cộ như những dòng sông người chảy xuôi, Lâm Khải đứng giữa đám đông với nét mặt bình thản. Anh không phải là người xuất chúng trong mắt mọi người, nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến anh trở nên khác biệt. Đứng bên cạnh một quán cà phê ven đường, khói thuốc lá xộc vào mũi, Khải có thể cảm nhận được hơi thở của thành phố đang sống và thở. Anh tham gia vào các hoạt động từ thiện, giúp đỡ những người nghèo khó, và trong mắt cộng đồng, anh chính là biểu tượng của lòng nhân ái.

“Lâm Khải, anh ta đã được truyền thông ca ngợi như một vị cứu tinh,” Minh Tuấn murmured, đôi môi mím chặt lại như một chiếc kìm. Anh đứng ẩn mình sau một cột đèn, ánh mắt sắc lạnh như dao. Mỗi từ trong câu nói của mình như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim ghen tị của anh. Chỉ cần một cái liếc nhìn về phía Lâm Khải cũng đủ để Minh Tuấn cảm thấy như mình đang bị chèn ép. Khải, với nụ cười chân thành và ánh mắt biết yêu thương, chính là mối đe dọa lớn nhất đối với vị thế của anh.

“Cái thằng này, không biết có âm mưu gì không,” Minh Tuấn thì thầm với chính mình, bàn tay nắm chặt lấy điện thoại, xem lại những bức ảnh mà anh đã chụp lén Lâm Khải trong suốt thời gian qua. Lần nào cũng vậy, Khải xuất hiện giữa những đứa trẻ nghèo nàn, để lại nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt bẩn thỉu của chúng. Nhưng điều đó chỉ làm cho Tuấn cảm thấy thêm phẫn nộ. “Nếu không có nó, thì mình đã là người hùng của thành phố này rồi.”

Thành phố Hà Nội thường đẹp với những con phố lấp lánh ánh đèn, nhưng trong lòng Minh Tuấn, nó giống như một cơn ác mộng không có hồi kết. “Rốt cuộc, mình phải làm gì để xóa bỏ cái bóng của Lâm Khải?” anh tự hỏi, đôi mắt đen láy của mình bừng lên với những ý tưởng tăm tối. “Có khi nào…mình cần phải khiến anh ta biến mất?”

Nhưng Minh Tuấn không phải là loại người chỉ nghĩ mà không hành động. Mỗi bước chân của anh đều có mục tiêu; mỗi quyết định đều được tính toán kỹ lưỡng. “Mình cần phải tìm hiểu thêm về hắn,” anh quyết tâm. Để rồi, một kế hoạch đen tối bắt đầu hình thành trong đầu anh. Anh nhớ lại những lần Khải giúp đỡ người khác, nhưng giờ những hình ảnh đó đã bị lu mờ bởi ý nghĩ độc ác của mình.

“Sao lại phải để một kẻ như hắn tồn tại?” Anh lầm bầm, khi chiếc điện thoại rung lên với một thông báo mới. Minh Tuấn mở ra và thấy một thông tin thú vị: “Lâm Khải sẽ tham gia vào buổi gala từ thiện diễn ra vào cuối tuần này.”

“Hoàn hảo,” anh nói với giọng cười khẩy. “Thời điểm tuyệt vời để thực hiện kế hoạch của mình.” Trong khi mọi người đổ dồn sự chú ý vào Khải với những câu chuyện đẹp đẽ, Tuấn sẽ lén lút rình rập như một con sói đói. Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, mọi thứ sẽ diễn ra theo cách anh mong muốn.

Những ngày tiếp theo, Minh Tuấn như một con rắn quẩn quanh bữa tiệc từ thiện mà Lâm Khải sắp tổ chức. Anh tìm đến những người quen, hỏi han tin tức về Khải. Mọi người đều tán dương và nói về tính cách của anh – người hùng của họ. Nhưng điều đó chỉ khiến lòng ghen tị của Tuấn thêm sâu sắc. “Sẽ không có ai nhớ đến tên của anh khi kế hoạch của mình hoàn thành,” anh thì thầm, nghiền nát một ngọn thuốc lá trong tay.

Cuối cùng, đêm gala cũng đến. Không khí phấn khích tràn ngập, tiếng nhạc dập dồn, ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi rước. Minh Tuấn xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo, nhưng bên trong là một trái tim hừng hực căm thù. Khải đứng giữa những đứa trẻ, ánh mắt như tỏa sáng, nhưng đó lại là cái bóng lớn nhất mà Tuấn muốn xóa bỏ.

“Hãy chuẩn bị đi, Lâm Khải. Cuộc chơi này sẽ có một bất ngờ lớn,” Minh Tuấn nhếch mép, tự hứa với bản thân. Và rồi, khi đêm gala đang ở đỉnh điểm của sự kịch tính, một tiếng nổ vang lên chói tai. Mọi người la hét hoảng loạn, ánh đèn chớp tắt, bóng tối bao trùm bầu không khí.

Khi ánh sáng trở lại, một cảnh tượng đáng sợ hiện ra. Lâm Khải nằm bất động trên sàn, xung quanh là những gương mặt hoảng loạn. Minh Tuấn gượng cười mà lòng hả hê chỉ một giây trước khi nhận ra điều gì đó... Ánh mắt của Khải không còn, nhưng bàn tay anh vẫn nắm chặt một mảnh giấy - trong đó là một thông điệp rõ ràng: “Tôi đã biết tất cả về bạn.”

Minh Tuấn nín thở, cảm giác như trái tim mình ngừng đập. “Không thể nào…”

Và rồi, một hình bóng quen thuộc hiện ra từ bóng tối, đôi mắt rực lửa: “Chào mừng về nhà, Minh Tuấn.”

arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward