Chương 7: Những âm mưu dần hé lộ
schedule 16:29 - 11/04/2026
Cài đặt Đọc
Chạm/Vuốt mép phải màn hình sang chương mới, trái về chương cũ.
Ánh đèn đường mờ ảo chiếu sáng khu phố vắng lúc nửa đêm. Không gian tĩnh lặng như bị đè nén bởi áp lực của những bí mật không thể nói ra. Minh Tuấn, với đôi mắt lấp lánh của sự quyết tâm, nắm chặt chiếc điện thoại trong tay. Anh không cần suy nghĩ nhiều; mọi kế hoạch đều đã được ủ sẵn trong đầu. Chỉ cần một thao tác, và Khải – tên nghệ sĩ tài năng nhưng bất hạnh kia sẽ không còn là cái tên sáng giá trong lòng công chúng nữa.
“Tôi không thể để hắn ta đứng trên tôi”, Minh Tuấn thì thầm, đôi môi mím chặt lại. “Hắn ta được mọi người yêu mến, nhưng tôi mới là người tài năng hơn.” Đó là lý do tại sao anh quyết định phá hoại danh tiếng của Khải, để mọi người nhìn thấy bộ mặt thật của kẻ thù. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, tìm kiếm những thông tin về Khải, những điểm yếu mà anh có thể khai thác.
Có lẽ thế giới này thật sự không công bằng. Khải là người nhút nhát, nhưng lại được yêu thương, trong khi Minh Tuấn – anh đã cống hiến rất nhiều cho nghệ thuật mà chưa bao giờ nhận được sự ghi nhận xứng đáng. Anh cảm thấy nỗi tức giận trong lòng lớn dần, như một cơn cuồng phong sắp bùng nổ.
“Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra,” Minh Tuấn tự nhủ với chính mình, một câu nói mà anh đã nghe từ giáo viên hồi còn nhỏ. Nhưng ở đây, cánh cửa không chỉ đóng lại; nó còn được khóa chặt bằng những ước mơ và hoài bão không bao giờ thành hiện thực. Từng chữ trong bài viết mà anh sắp đăng tải như những viên đạn, được nhắm thẳng vào mục tiêu.
“Khải ư? Hắn ta chỉ là một kẻ giả dối. Đằng sau ánh hào quang, hắn có gì ngoài những cái đầu trọc lóc?” Tuấn nghĩ, và anh cười nhẹ, cảm thấy như mình đang nắm quyền lực trong tay. Những hồ sơ về Khải lần theo trên mạng xã hội, những hình ảnh cũ, những tin nhắn bị rò rỉ, tất cả sẽ trở thành vũ khí lợi hại trong tay Minh Tuấn.
Ngay khi ánh sáng đầu tiên của bình minh ló dạng, bài viết đã được chia sẻ với tốc độ chóng mặt. Mỗi câu chữ như những lưỡi dao cắt vào lòng tự trọng của Khải. “Khải: Một nghệ sĩ tài năng nhưng hời hợt,” tiêu đề bài viết vang lên trong không gian mạng xã hội. Minh Tuấn nhìn thấy sự nổi loạn trong mọi bình luận, những lời chỉ trích không ngừng đổ xuống như mưa bão.
“Mày điên à, Khải? Không ngờ mày lại giả dối đến vậy!” Một bình luận từ một fan cứng của Khải khiến Minh Tuấn bật cười. Đó chính là cái mà anh muốn. Đã quen với những lời chỉ trích từ trước, nhưng bây giờ, Khải lại phải chiến đấu không chỉ với bản thân mà còn với cả xã hội.
“Khải, mày nên biết rằng không ai thực sự yêu mày cả,” một bình luận khác, sắt bén như dao. Minh Tuấn cảm thấy hài lòng. Trong lòng, niềm vui dâng trào khi nhìn thấy những lời lẽ nhục mạ ấy. Trên thực tế, Khải chỉ là một viên ngọc quý bị che khuất bởi lớp bụi. Một viên kim cương không được chạm đến, nhưng giờ đây, anh ta đã bị lôi ra ánh sáng để chịu đựng những chỉ trích.
Trong tiết trời đông lạnh giá, Khải đứng trước gương, lập đi lập lại câu hỏi: “Tại sao? Tại sao lại là tôi?” Những giọt nước mắt thoát ra từ đôi mắt anh, nhưng không thể làm mờ đi hình ảnh một người đàn ông kiên cường. Mọi người không nhìn thấy những gì diễn ra bên trong anh. Họ chỉ thấy một Khải yếu đuối, gục ngã dưới những áp lực của dư luận.
“Đừng lo lắng, Khải. Tôi sẽ đứng bên cạnh bạn,” giọng nói ấm áp của Linh, người bạn thân thiết nhất của Khải, vang lên bên tai anh. “Hãy cho họ thấy sức mạnh của bạn.”
“Nhưng điều đó khó quá, Linh ơi,” Khải đáp, nước mắt lăn dài. “Tôi không thể nào quay trở lại như xưa.”
“Tôi sẽ giúp bạn,” Linh khẳng định, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau lật ngược tình thế này, không để cho Minh Tuấn dễ dàng chiến thắng.”
Không biết từ bao giờ, cảm giác hận thù lại hiện hữu trong lòng Khải. Anh chợt nhận ra rằng, nếu không thể đánh bại kẻ thù bằng tài năng, có thể dùng chính sức mạnh của nỗi đau để chiến thắng. “Được rồi, Linh. Tôi sẽ chiến đấu,” Khải thốt lên, ánh mắt sáng lên bừng bừng.
Nhưng khi Khải ngẩng đầu, khẳng định quyết tâm của mình với Linh, thì bên ngoài, tiếng chuông điện thoại réo. Một tin nhắn xuất hiện trên màn hình: “Tôi đã biết tất cả về bạn, Khải. Đừng mong có thể chạy trốn.”
Khải lạnh người, cảm giác như có bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim. Ai đang theo dõi anh? Ai đã biết bí mật mà anh giấu kín? Bước ra từ bóng tối, Minh Tuấn lặng lẽ quan sát tất cả, nụ cười thỏa mãn hiện hữu trên môi. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và những bí mật mới sẽ dần được phơi bày.
“Chờ xem, Khải. Tôi không chỉ muốn có danh tiếng, mà còn muốn có cả cuộc đời của mày.”