Chương 8: Thời điểm quyết định
schedule 16:29 - 11/04/2026
Cài đặt Đọc
Chạm/Vuốt mép phải màn hình sang chương mới, trái về chương cũ.
Khải đứng lặng trước gương, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi vào khuôn mặt nhợt nhạt của anh. Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng không phải vì lo lắng, mà vì sự phẫn nộ đang dâng trào trong lòng. Hơn một tuần qua, anh cảm thấy có điều gì đó không ổn. Những cuộc gọi bí ẩn, những ánh mắt nghi ngờ từ bạn bè đồng nghiệp, và giờ là dấu hiệu rõ ràng hơn bao giờ hết: Minh Tuấn đang tính toán để hãm hại anh.
Khải đưa tay lên chạm vào vết sẹo dài trên má, kỷ niệm của một cuộc chiến mà anh không thể quên. Nó như một lời nhắc nhở rằng anh không thể tin vào bất kỳ ai, ngay cả những người mà anh đã coi như bạn bè. Với sự quyết tâm, anh đã quyết định tìm ra sự thật. Đêm nay, anh sẽ tìm đến Ngọc, cô gái mà anh tin cậy nhất. Cô là người duy nhất có thể giúp anh giải mã những bí ẩn mà Minh Tuấn đang dày công bày sẵn.
Trong quán cà phê nhỏ nằm khuất giữa những con phố ẩm thấp, Khải đợi Ngọc. Những ngón tay của anh gõ nhịp trên mặt bàn, còn đôi mắt thì lướt qua từng gương mặt mà anh cảm thấy không quen thuộc. Giọng nói của Ngọc bỗng vang lên bên tai, nhẹ nhàng nhưng đầy khẩn trương:
"Khải! Có chuyện gì mà anh gọi em gấp thế này?"
Khải nhìn thẳng vào mắt cô, sự nghiêm túc trong từng ánh nhìn khiến Ngọc cảm thấy lo lắng.
"Minh Tuấn đang âm thầm dàn dựng một kế hoạch để hãm hại anh. Anh không thể tin vào bất cứ ai nữa, ngay cả những người trong nhóm của chúng ta!"
Ngọc nhíu mày, ánh mắt cô tối sầm lại, như thể đang cố gắng phân tích mọi người xung quanh. "Anh có bằng chứng không?"
"Chưa, nhưng anh đã theo dõi hắn. Những cuộc họp bí mật, những cuộc gọi không được tiết lộ. Hắn đang lên kế hoạch để chiếm đoạt dự án mà cả hai chúng ta đã làm việc suốt thời gian qua!"
Ngọc hít một hơi sâu, cảm giác căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt. "Nếu như vậy, chúng ta cần phải hành động ngay. Chúng ta không thể để hắn thắng!"
Khải gật đầu, nhưng trong lòng anh lại dấy lên nỗi sợ hãi. Minh Tuấn không chỉ là một đối thủ, mà hắn còn là người bạn cũ mà anh đã từng tin tưởng. Hắn là người đã giúp đỡ Khải rất nhiều trong những bước đầu khởi nghiệp; giờ đây, hắn lại trở thành một kẻ thù không thể ngờ tới.
Khải và Ngọc bắt đầu lên kế hoạch. Họ tìm kiếm thông tin từ các đồng nghiệp, đồng thời giữ kín những gì mà họ đang điều tra. Thời gian trôi qua, và mọi thứ dường như trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Mỗi cuộc họp hay cuộc trò chuyện, Khải đều cảm nhận được ánh mắt của Minh Tuấn dõi theo mình. Hắn như một con sói săn mồi, sẵn sàng lao vào khi thấy con mồi yếu thế.
Những ngày sau đó, Khải và Ngọc thậm chí còn phải giả vờ thân thiện với Minh Tuấn, trao đổi những câu chuyện hời hợt trong những bữa ăn trưa. Tâm trí của Khải không còn thoải mái, anh cảm thấy như mình đang nằm trên một dây thừng, bất cứ lúc nào cũng có thể té ngã.
Cuối cùng, đêm quan trọng đã đến. Khải quyết định sẽ mời Minh Tuấn đến nhà riêng, nơi mà anh có thể tìm ra bằng chứng ngầm cho những gì mà hắn đang làm. Mọi thứ sẽ được thực hiện một cách kín đáo và khôn ngoan.
Họ ngồi đối diện nhau, ly rượu vang trong tay. Khải cảm thấy nhịp tim của mình đập nhanh hơn bao giờ hết. "Minh Tuấn, anh có biết rằng gần đây có rất nhiều chuyện kỳ lạ xung quanh dự án của chúng ta không?" Khải bắt đầu cuộc trò chuyện.
Minh Tuấn cười, nụ cười ấy chứa đựng sự tự mãn. "Không, không có gì kỳ lạ cả. Hay có lẽ, anh đang nghĩ quá nhiều?" Hắn nháy mắt đầy thách thức.
Khải không bỏ cuộc. "Tôi đã nghe rằng anh đang âm thầm kéo một số người ra khỏi dự án, phải không?"
Ánh mắt Minh Tuấn trở nên lạnh lẽo. "Khải, không phải ai cũng có thể giữ vững tâm lý trong môi trường cạnh tranh này. Có những quyết định cần phải được đưa ra."
Thế nhưng, trước khi Khải kịp phản ứng, cánh cửa bỗng mở ra. Ngọc xuất hiện với vẻ mặt hoảng sợ: "Khải! Đừng tin hắn! Hắn…"
Chưa kịp nghe Ngọc nói hết câu, một tiếng nổ vang lên. Mọi thứ như ngừng lại trong khoảnh khắc. Máu bắn tứ tung, đầy trên bức tường trắng như sơn của phòng khách. Khải ngã về phía sau, tay ôm lấy nơi vết thương. Minh Tuấn, trong nụ cười quái dị, chậm rãi bước tới.
"Mày đã quá ngốc nghếch khi nghĩ rằng mình có thể đánh bại tao!" Hắn nói, tiếng cười khẽ vang lên như tiếng tiếng súng xé nát không gian.
Khải, trong cơn đau đớn, chỉ kịp nghĩ: "Ai mới thực sự là kẻ phản bội?" Câu hỏi ấy như một nhát dao cắt vào tâm trí anh, và khoảnh khắc đó, khi ánh mắt hắn chạm vào Ngọc, một sự thật tàn nhẫn dần hiện ra…
Nhưng liệu đó có phải là sự thật cuối cùng, hay chỉ là khởi đầu cho một âm mưu lớn hơn mà Khải chưa từng tưởng tượng ra?