Đọc Tiểu Thuyết

Chương 1: Bí Mật Đằng Sau Nụ Cười

schedule 17:37 - 11/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Ánh đèn vàng lập lòe từ chiếc đèn bàn tròn, tạo nên những bóng đổ kỳ quái trên tường. Nguyễn Minh Tuấn ngồi ở góc phòng, trong tay cầm chiếc điện thoại, lòng đang nặng trĩu. Ngoài kia, những âm thanh nhộn nhịp từ phố thị vọng vào, nhưng trong không gian nhỏ bé này, chỉ có tiếng thở dài của anh lặng lẽ rơi xuống.

Tuấn là một người đàn ông bình thường, sống trong một gia đình bình thường với nỗi lo cơm áo gạo tiền thường trực. Anh đã cố gắng đến tận cùng để giữ gìn sự hòa hợp trong gia đình, với vợ là Thanh Hằng và đứa con gái nhỏ chỉ mới ba tuổi. Hằng là người phụ nữ của gia đình, thường nấu những bữa ăn ngon và chăm sóc cho con cái. Nhưng gần đây, anh cảm giác có điều gì đó không ổn giữa họ.

Góc học tập của cô con gái vẫn còn đầy đủ sách vở, nhưng trong lòng Tuấn, nỗi bất an đã bắt đầu nhen nhóm. Tối hôm ấy, khi Hằng đi tắm, Tuấn tình cờ thấy chiếc điện thoại của cô để lại trên bàn. Anh không có ý định xâm phạm sự riêng tư, nhưng một tiếng chuông tin nhắn vang lên, kéo anh trở về thực tại.

“Em đang làm gì đấy?” tin nhắn hiện lên, với tên người gửi tối màu. Tuấn cảm thấy tim mình đập mạnh. Hắn không thể cưỡng lại nổi sự tò mò. Anh cầm điện thoại lên, bàn tay hơi run rẩy. Nội dung tin nhắn khiến anh chao đảo.

“Chờ em một chút nhé, hôm nay em hơi bận.”

Cảm giác lo âu bắt đầu len lỏi vào tâm trí Tuấn. Nó như một con rắn độc bò vào trái tim anh, cắn xé từng mạch máu. Đã bao lâu rồi Hằng không nói với anh như vậy? Thường thì, họ sẽ cùng nhau bàn bạc về mọi thứ trong cuộc sống thường nhật. Anh lén nhìn về phía phòng tắm, nơi tiếng nước chảy róc rách vọng ra.

“Không thể nào...” Tuấn tự nhủ, nhưng cảm giác đó không rời phút nào. Anh mở tiếp mục tin nhắn, tìm kiếm thêm bất kỳ dấu hiệu nào có thể giúp lý giải sự kỳ lạ này. Nhưng chỉ tìm thấy một cái tên không quen thuộc.

“Hà.” Cái tên ấy như tiếng sét đánh ngang tai. Ai là Hà? Tại sao Hằng lại bí mật nhắn tin cho cô ta?

Những ký ức ngọt ngào về cuộc sống của họ cứ trào dâng trong lòng Tuấn. Những ngày tháng hạnh phúc nơi quê hương, nụ cười rạng rỡ của Hằng khi sánh bước bên anh. Anh nhớ rõ mùi hương đồng quê, mùi lá mướp, mùi cơm nóng từ bếp, tất cả đều là một phần của cuộc sống bình dị mà anh yêu thích.

“Vợ ơi, chúng ta có chuyện gì phải nói không?” Tuấn gọi. Giọng nói anh lạc đi, nhưng vẫn cố gắng giữ vững. Anh không muốn Hằng cảm thấy có gì đó không ổn.

Hằng bước ra, tóc còn ướt, ánh mắt cô thoáng chốc dừng lại trên màn hình điện thoại của Tuấn. “Sao anh lại cầm điện thoại của em?”

“Anh... chỉ đang tìm kiếm...” Tuấn lắp bắp, không biết nói sao cho phải. “Cái tên này... Hà... là ai?”

Ánh mắt Hằng bỗng trở nên lạnh lùng, một chút hoảng loạn vụt qua như tia chớp. “Em có gì phải giải thích không? Anh tin em chứ?”

“Tin hay không đã không còn quan trọng, em không còn giống trước nữa.” Tuấn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, nhưng trong lòng anh, nỗi đau đã tràn ngập.

“Em không làm gì sai cả!” Hằng gào lên. “Tại sao anh không tin em?! Em đã hy sinh bao nhiêu cho gia đình này?” Giọng nói của cô vang lên, lan tỏa khắp không gian nhỏ hẹp như những cơn sóng vỗ về.

“Nhưng nếu không có điều gì... anh sẽ không thấy tin nhắn như vậy.” Tuấn đã không còn kiềm chế được bản thân, từng lời như một lưỡi dao sắc lạnh cắt vào da thịt.

Khoảng lặng kéo dài, sự im lặng nặng nề như một tảng đá. Hằng nhìn Tuấn, đôi mắt cô giờ ngập nước. “Em không thể tin nổi anh lại nghĩ như vậy. Để em cho anh thấy điều gì thật sự đang diễn ra.”

Hằng bước về phía Tuấn, nhưng không chờ anh trả lời, cô mở điện thoại của mình ra, bấm vào một tin nhắn mới. “Nếu anh muốn biết, hãy đợi đến tối mai.”

Tim Tuấn đập loạn nhịp. “Đến tối mai?”

“Có lẽ mọi thứ sẽ rõ ràng hơn.”

Cô quay lưng, để lại Tuấn đứng trơ trọi trong đêm tối. Nỗi lo lắng đè nén lên vai anh như cả ngọn núi.

Và trong cái khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, Tuấn hiểu rằng có thể, những bí mật trong quá khứ đã bắt đầu trỗi dậy, và không phải tất cả mọi chuyện đều như vẻ ngoài bình yên của nó...

Ngay lúc đó, điện thoại Tuấn reo, mang đến một tin nhắn không rõ ràng. “Tối mai, mọi thứ sẽ kết thúc. Hãy chuẩn bị cho điều bất ngờ lớn.”

Tim Tuấn như ngừng đập. Ai đang đùa giỡn với anh? Tại sao lại có thêm thông điệp đầy ẩn ý như vậy? Bí ẩn đang mở ra với một cú twist bất ngờ mà Tuấn không thể lường trước được.

arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward