Đọc Tiểu Thuyết

Chương 2: Cuộc Đời Bị Đánh Cắp

schedule 17:37 - 11/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Minh Tuấn đứng trước gương, ánh nhìn sắc bén và đầy quyết tâm. Hôm nay, anh sẽ đối diện với Hằng. Trái tim anh như đang tan chảy dưới áp lực của những nghi ngờ và sự thật mà anh chưa từng dám nghĩ đến. Hình ảnh người vợ anh yêu thương suốt bấy lâu nay đang bỗng dưng trở thành một mảnh ghép bí ẩn mà anh cần phải giải mã.

Hằng đang nấu ăn trong bếp, mùi thơm từ món canh chua cá lóc len lỏi vào mũi Tuấn. Anh chợt cảm thấy nỗi lo lắng như một con rắn trườn quanh dạ dày mình. "Có phải cô ấy đang che giấu một điều gì đó không?" Anh thầm tự hỏi.

Bước vào bếp, anh thấy Hằng đứng bên bếp gas, dáng người mảnh mai, tóc buộc gọn gàng. Cô chưa nhận ra sự hiện diện của anh. “Hằng!” Tuấn lên tiếng, giọng nói mạnh mẽ nhưng đầy hồi hộp.

Hằng quay lại, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên. “Anh về rồi à? Em đang nấu món anh thích nhất đây!” Cô nhẹ nhàng nói, như thể không có gì xảy ra.

“Chúng ta cần nói chuyện,” Tuấn cắt ngang, không để cho cô tiếp tục. “Về chuyện của anh Quân.”

Ánh mắt Hằng chợt tối lại, cô đặt cái muỗng xuống bàn và tiến lại gần anh. “Em đã nói với anh rồi, đó chỉ là một hiểu lầm, chẳng có gì nghiêm trọng đâu.”

“Hiểu lầm?” Tuấn gần như hét lên, sự tức giận bùng lên trong lòng. “Làm sao em có thể nói đó chỉ là hiểu lầm khi chính em là người đã đi cùng anh ta vào quán bar?”

Hằng lùi lại một bước, vẻ mặt nền nã nhưng tâm hồn như một cơn bão. “Minh Tuấn, em không biết anh đang nghĩ gì, nhưng em không có gì với anh ấy cả!” Cô khẳng định, nhưng trong lòng cô cũng cảm nhận được nỗi sợ hãi đang tràn về.

“Chúng ta đã sống bên nhau bao lâu rồi, em không thể cứ mãi nói dối như vậy,” anh nói, giọng điệu đầy đau khổ.

Bỗng dưng, điện thoại của Tuấn reo lên. Anh nhìn vào màn hình, mẹ anh là người gọi. “Bà gọi đến lúc này có nghĩa gì?” Tuấn thầm nghĩ. “Có lẽ mẹ sẽ giúp mình sáng tỏ mọi điều.”

“Xin lỗi em, anh phải nhận cuộc gọi này,” Tuấn nói rồi ấn nút nghe.

“Alo, mẹ!” Tuấn nói với giọng lo lắng. “Có chuyện gì không mẹ?”

Giọng nói của mẹ anh vang lên, nhưng nó không như những gì anh mong đợi. “Tuấn à, con hãy lắng nghe mẹ. Con phải rời khỏi nhà ngay lập tức. Bỏ đi mọi thứ, đừng hỏi tại sao,” mẹ anh nói khẩn thiết, có vẻ như bà đang rất lo lắng.

Tim Tuấn bắt đầu đập nhanh, cảm giác như trái tim anh đang nhảy múa trong lồng ngực. “Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Có chuyện gì xảy ra?” Anh hỏi, giọng run rẩy.

“Hãy nghe mẹ, đừng chần chừ. Con không an toàn ở đây nữa.” Mẹ anh nói, giọng đang bị dồn nén.

Tuấn nhìn về phía Hằng, cô đang đứng đó, ánh mắt hoang mang. “Mẹ, mẹ đang ở đâu? Có phải có ai đó đang theo dõi con không?” Anh hỏi, giọng bắt đầu run.

“Đúng, có ai đó... Con phải đi ngay bây giờ!” mẹ anh hét lên. “Đừng để họ thấy con!”

Hằng bắt đầu hoảng hốt, cô tiến lại gần, đặt tay lên vai Tuấn. “Con có sao không? Chuyện gì đang xảy ra?”

Nhưng Tuấn đã không còn thời gian để suy nghĩ. Anh buông điện thoại xuống và nhìn thẳng vào mắt Hằng. “Em có biết ai đang theo dõi chúng ta không? Ai đã khiến mẹ anh lo lắng như vậy?” anh chất vấn mãnh liệt.

Hằng lắc đầu, đôi mắt bắt đầu rưng rưng. “Em không biết... Nhưng nếu có ai đó đang theo dõi, em sẽ…”

Chưa kịp nói hết câu, tiếng kêu bất ngờ vang lên từ cửa, làm cả hai giật mình. Cánh cửa bỗng mở toang, một người đàn ông lạ mặt đứng đó, khuôn mặt phủ đầy bóng tối, ánh mắt như sắc lạnh của dao. “Minh Tuấn! Đừng đi đâu cả, đã đến lúc nói ra sự thật!”

Tim Tuấn như ngừng đập, anh không thể tin vào mắt mình. Người đàn ông này là ai? Và điều gì đang chờ đợi anh ở phía trước?

“Anh không biết cơn bão nào đang tuôn trào trong lòng gia đình mình đâu,” người đàn ông nói tiếp, giọng nói mang theo sự hiểm ác. “Mọi thứ chỉ mới bắt đầu...”

Ánh mắt Tuấn chạm vào Hằng, và sự thật bỗng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Dường như tất cả những gì anh biết về cô ấy, về gia đình mình, đang bị đảo lộn trong khoảnh khắc. Như thể một tấm màn bí mật đã được kéo lên, tiết lộ những bí mật đã được chôn vùi suốt bao năm qua. Và sự thật, có lẽ, sẽ không bao giờ được tha thứ.

“Tại sao lại là em?” Tuấn thốt lên, chỉ tay về người Hằng. “Tại sao em không cho anh biết sự thật?”

Hằng cúi đầu, không nói được lời nào. Mọi thứ đang dần trở thành một cơn ác mộng không thể thoát ra. Và khi những vòng tay định mệnh buộc chặt quanh cuộc đời mình, Tuấn biết rằng chỉ một giây thôi, mọi thứ đều có thể thay đổi mãi mãi.

Đó sẽ là một sự lựa chọn sống còn, và trong khoảnh khắc định mệnh, Tuấn sẽ phải quyết định: Liệu anh có sẵn sàng đối mặt với sự thật hay sẽ để nó nuốt chửng mình?

arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward