Đọc Tiểu Thuyết

Chương 4: Những Bước Đi Trong Bóng Tối

schedule 17:38 - 11/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Minh Tuấn đứng bên bờ hồ, ánh đèn lấp lánh phản chiếu trên mặt nước như những giọt nước mắt không ngừng rơi. Gió lạnh thổi qua, cuốn đi những kỷ niệm ngọt ngào của quá khứ, để lại trong lòng anh là nỗi đau khôn nguôi. Sáng hôm đó, anh vừa nhận được tin dữ: cô bạn gái mà anh yêu thương, Ngọc, đã quyết định rời xa anh, không một lời giã từ. Cảm giác như đất trời sập xuống, Minh Tuấn chạy vội đến nhà em gái mình, Linh, hy vọng tìm được một bến bờ bình yên.

Khi Minh Tuấn bước vào căn nhà nhỏ của em gái, hương thơm từ món phở đang nấu bốc lên khiến anh cảm thấy ấm áp hơn. Linh đang đứng bên bếp, đôi tay khéo léo trộn gia vị, mồm thì lảm nhảm một điệu nhạc vui tươi. Gương mặt nàng bỗng chốc trở nên lo lắng khi thấy anh với vẻ mặt đau khổ.

“Anh, có chuyện gì vậy?” Linh đặt xuống cái thìa và chạy đến bên anh, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm. “Có phải Ngọc lại làm khó anh không?”

Minh Tuấn thở dài, gác tay lên trán, “Anh không thể tiếp tục như vậy được nữa. Cô ấy đã đi rồi. Em biết không, em ấy nói không còn yêu anh nữa…” Giọng anh như nghẹn lại, từng câu chữ rơi xuống nặng nề, như những viên đá quăng xuống mặt hồ.

Linh không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt long lanh chuyển từ sự đồng cảm sang sự chua xót. “Thật ra, không phải chỉ anh đau khổ đâu. Em cũng có nỗi đau riêng của mình.” Nàng thốt ra, nhưng giọng nói trở nên yếu ớt.

“Linh, em đang nói gì vậy?” Minh Tuấn chợt ngẩng đầu, ánh mắt dò hỏi. “Có chuyện gì thì phải nói cho anh biết.”

Linh thở ra một tiếng dài, ngập ngừng. “Mẹ... Mẹ không giống như những gì anh nghĩ.”

“Có nghĩa là sao?” Minh Tuấn nhíu mày, cảm giác lo lắng dâng lên. “Em nói gì về mẹ vậy?”

“Em phát hiện ra rằng mẹ có những thư từ bí mật. Những bức thư tình viết cho một người đàn ông khác. Em không biết từ khi nào nhưng...” Giọng Linh nhỏ dần, như thể sợ hãi trước sự thật mình vừa nói ra.

Minh Tuấn cảm thấy tim mình như thắt lại. “Không thể nào! Mẹ luôn yêu thương chúng ta. Mẹ đã hy sinh cả đời cho gia đình này mà.”

Linh chỉ lắc đầu, đôi tay tremble cho thấy sự bất an. “Em không biết phải làm gì với chúng. Nhưng những gì em đọc thật sự làm em choáng váng. Mẹ đã lừa dối chúng ta.”

“Tại sao em không nói cho anh biết sớm hơn?” Minh Tuấn đang đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. “Em giữ bí mật này bao lâu rồi?”

“Kể từ khi em tình cờ tìm thấy nó trong ngăn kéo cũ của mẹ. Em không muốn làm tổn thương anh, nhưng bây giờ...” Linh cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má.

“Bây giờ chúng ta phải làm gì?” Minh Tuấn cảm thấy gánh nặng trên vai càng lớn. Anh quay người, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lấp lánh khiến lòng người bồn chồn. Suy nghĩ quay cuồng trong đầu, giữa nỗi đau của anh và nỗi đau của Linh đã tạo nên một rào cản không thể vượt qua.

“Em không biết.” Linh thì thào. “Có thể, chúng ta nên nói chuyện với mẹ, để xem mọi chuyện là như thế nào.”

“Anh không chắc mình có thể đối diện với mẹ lúc này,” Minh Tuấn đáp, giọng nói bắt đầu run rẩy. “Cái gì cũng có giới hạn, mà mẹ thì...”

“Mẹ thì sao?” Linh ngắt lời, ánh mắt rực lên. “Chúng ta phải đối mặt với sự thật! Đừng để nỗi đau này cướp đi cả gia đình.”

Im lặng bao trùm không gian. Minh Tuấn cảm thấy như có một khoảng không vô tận giữa anh và Linh. Những bí mật, nỗi đau, và cả sự phản bội đang chồng chất lên nhau như một ngọn núi không thể di dời.

Một tiếng bước chân vang lên từ cửa chính. Cả hai quay lại, thấy mẹ mình bước vào, gương mặt thoáng nét mệt mỏi nhưng vẫn hiện rõ sự kiên định. “Mẹ về rồi đây.”

Minh Tuấn nuốt nước bọt, cảm giác tim đập thình thịch. “Mẹ, có chuyện chúng con cần nói với mẹ...”

Nhưng mẹ anh đã kịp nhận ra không khí nặng nề trong phòng. “Có phải... các con đã biết?” Bà nhíu mày, mắt long lanh, đầy sự nghi ngờ.

“Biết gì ạ?” Linh hỏi, nỗi sợ hãi trỗi dậy trong lòng.

“Về cái mà các con không nên biết...” Mẹ anh thì thào, nhưng có điều gì đó u ám trong ánh mắt bà khiến Minh Tuấn chợt nhận ra, có lẽ cuộc đời của họ không chỉ đơn giản là những bí mật bình thường. Sợ hãi và căng thẳng tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khiến mọi người chết lặng trong im lặng.

Bỗng, tiếng chuông điện thoại reo lên, tiếng nhạc vang lên chói tai, làm mọi người giật mình. Minh Tuấn nhấc máy lên, và một giọng nói lạ lẫm vang lên. “Xin chào, có phải là Minh Tuấn không? Tôi có thông tin rất quan trọng cho cậu về Ngọc...”

Lời nói đột ngột làm Minh Tuấn cứng người, ánh mắt hoang mang nhìn về phía Linh. Tình huống trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Liệu anh có thể chấp nhận sự thật hay sẽ bị cuốn vào những bí mật đen tối mà mẹ và cuộc đời mang lại?

arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward