Chương 5: Chân Dung Của Sự Phản Bội
schedule 17:39 - 11/04/2026
Cài đặt Đọc
Chạm/Vuốt mép phải màn hình sang chương mới, trái về chương cũ.
Trời mưa tầm tã, những giọt nước rơi lộp độp trên mái tôn, hòa cùng với tiếng thở dốc của Minh Tuấn khi anh đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ của căn nhà. Tim anh đập thình thịch, như chỉ chực nhảy ra ngoài. Anh đã quyết định phải đối mặt với bố và Hằng, không thể ngồi im khi cảm giác bất an cứ lẩn quẩn trong đầu.
“Bố!” Minh Tuấn gõ cửa, giọng anh trầm xuống, nhưng bên trong chỉ có sự im lặng đáp lại. “Hằng!” Anh gọi to hơn, cảm giác như tiếng gọi của mình bị nuốt chửng bởi cơn mưa. Anh đẩy cửa bước vào, mùi ẩm mốc và khí lạnh xộc vào mũi khiến anh rùng mình. Bố anh đang ngồi trong phòng khách, ánh đèn vàng vọt hắt xuống gương mặt đẫm mồ hôi của ông.
“Con đến đây làm gì?” Ông Trường, bố của Minh Tuấn, vừa ngẩng đầu lên vừa thở hộc tốc. Ánh mắt ông lộ rõ sự lo âu. “Con đã nghe những gì Hằng nói rồi phải không?”
“Bố không thể lừa dối con mãi được!” Minh Tuấn quát, lòng tràn đầy tức giận. “Con đã biết tất cả, về mối quan hệ giữa bố và Hằng!”
“Im ngay! Con không biết gì cả!” Trường đứng dậy, gương mặt ông đỏ bừng. “Hằng là người mà bố quý trọng, không phải lý do để con suy diễn.”
“Quý trọng?” Minh Tuấn cười châm biếm. “Hay là yêu? Bố đã từng nói với con rằng yêu thương không có chỗ trong những mối quan hệ này. Vậy mà giờ đây... Giờ đây, bố đang làm gì?”
Bầu không khí trở nên căng thẳng, như một cái dây đàn bị kéo căng đến mức có thể đứt bất cứ lúc nào. Trường chầm chậm khoanh tay, ánh mắt ông chạm vào Hằng, người đang đứng lặng lẽ ở cửa. Gương mặt cô tái nhợt, hai tay nắm chặt lại như để kiềm chế sự lo lắng.
“Hằng, em không cần phải ở đây.” Trường lên tiếng, giọng ông bật ra như một đòn roi. Hằng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Minh Tuấn, ánh mắt vừa cầu khẩn vừa thất vọng.
“Em có biết rằng trước đây, bố từng nói với con về Hằng không?” Minh Tuấn quay sang Hằng, giọng anh không còn dữ dội như lúc đầu, chỉ còn lại sự trống rỗng. “Bố bảo em sống trong một thế giới khác. Em không thể trà trộn vào cuộc sống của chúng ta.”
“Minh Tuấn...” Hằng nhẹ nhàng gọi tên anh, nhưng sự e sợ trong ánh mắt cô khiến anh chùn lại. “Em không có ý định...”
“Đủ rồi! Không ai muốn nghe lời biện hộ của em cả!” Minh Tuấn cắt ngang, như một cơn bão cuốn phăng mọi dự định. Anh bước lại gần bố, ánh mắt quyết liệt. “Bố đã làm gì với em ấy? Hay là bố đang che giấu một điều mà con không thể tưởng tượng nổi?”
Trường lùi lại một bước, gương mặt ông chợt tái nhợt. “Con không nên nghi ngờ những người mà con yêu thương. Những gì con biết về Hằng chỉ là bề nổi...”
“Bề nổi?!” Minh Tuấn gầm lên. “Cái gì đang nằm dưới bề nổi? Bố và Hằng có bí mật gì mà con không biết? Tại sao lại phải giấu nó?”
“Được rồi! Con muốn biết sự thật?” Trường hét lên, giọng ông vang vọng trong căn nhà. “Hằng... Hằng là con gái của người mà bố đã xô xát trước đây. Chính bố đã tạo ra tất cả những gì xảy ra giữa chúng ta!”
Minh Tuấn đứng sững lại, cảm giác như có ai đó đấm vào ngực anh. Lời nói của bố như một lưỡi dao găm vào trái tim, tách rời mọi thứ mà anh từng ngỡ là sự thật. Anh không thể tin nổi vào tai mình. “Bố đang nói gì vậy?”
“Bố đã làm tổn thương gia đình Hằng, và bây giờ Hằng đang ở đây để trả thù.” Trường giọng điệu đầy nước mắt, nhưng trong ánh mắt ông có điều gì đó lạnh lẽo. “Bố yêu em ấy, nhưng nếu con không dừng lại, bố sẽ không thể giữ được bí mật này.”
“Là thế nào?” Minh Tuấn lắp bắp, tâm trí anh bị cuốn vào những hình ảnh mơ hồ về quá khứ. “Bố đã cố tình làm tổn thương Hằng?”
“Không phải vậy...” Hằng bắt đầu lên tiếng nhưng bị Minh Tuấn ngắt quãng. “Đủ rồi! Chỉ cần một từ, Hằng! Một từ để nói rõ về bí mật này! Tại sao em lại ở đây? Tại sao em lại muốn gần gũi bộ?”
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, một ánh sáng xa lạ chớp lên trong mắt Hằng. “Tôi không thể nói được nữa...” Cô thì thầm, miệng mấp máy như thể sắp bật ra điều gì đó chết người.
“Em có nghĩa là sao?” Minh Tuấn hỏi, nỗi sợ hãi bắt đầu bùng lên. “Hằng, em phải nói ra vì mọi thứ đang sắp bị vỡ lở!”
“Khi mọi chuyện kết thúc, con sẽ biết con thực sự là ai.” Hằng nhìn Minh Tuấn, giọng cô trở nên nhạt nhòa. “Tôi không thể sống trong dối trá này nữa.”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn phát ra từ ngoài, như một dấu hiệu của sự kết thúc, và tất cả ánh mắt đều hướng về cánh cửa. Cánh cửa phòng bật mở, một người đàn ông lạ mặt đứng sừng sững ở đó, khuôn mặt lạnh lùng, mắt vằn đỏ như máu. “Tìm ai thế?”
Mọi thứ như ngừng lại khi Minh Tuấn nhận ra được điều khủng khiếp đang xảy ra. Ánh mắt của Hằng lướt qua ông Trường, và cô thì thầm, “Bố! Nó không phải là người mà bố nghĩ đâu!”
Một cú sốc thật sự. Tất cả những điều đằng sau bức màn bí mật đến lúc phải được phơi bày. Và Minh Tuấn chợt nhận ra, anh đã che giấu một điều còn tăm tối hơn cả bí mật của bố. Điều mà Hằng và anh đều không biết đang chờ đợi họ ở phía trước.