Đọc Tiểu Thuyết

Chương 4: Vực Sâu Tuyệt Vọng Và Lời Nguyền Hận Thù

schedule 20:47 - 11/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Mảnh pha lê vỡ vụn trên sàn nhà, phản chiếu gương mặt tiều tụy của Dương Lâm, như trăm ngàn vết cứa sâu hoắm vào linh hồn anh. Nụ cười của Thanh Ngọc trong tấm ảnh cưới tương lai đã bị xé toạc, vứt lăn lóc giữa bãi chiến trường của những giấc mơ tan tành. Hơi thở anh nghẹn lại, mỗi nhịp đập của trái tim là một nhát dao xé nát lồng ngực. Mọi thứ anh từng tin tưởng, mọi lời thề non hẹn biển, tất cả đều hóa thành trò hề tàn nhẫn nhất.

Anh đã khóa mình trong căn hộ nhỏ ba ngày. Căn phòng ngập tràn mùi rượu và nỗi tuyệt vọng. Bát mì gói khô khốc, những vỏ lon bia chất chồng như bia mộ chôn vùi hạnh phúc. Anh không ăn, không ngủ, chỉ ngồi lặng thinh, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Tuổi thơ mồ côi, những ngày tháng bị khinh miệt vì xuất thân nghèo hèn, những cái nhìn dè bỉu của xã hội “Thành phố Ngàn Gương” cứ hiện rõ mồn một. Anh đã nghĩ, Thanh Ngọc là ánh sáng, là mái ấm anh hằng khao khát. Anh đã tin, tình yêu của cô sẽ lấp đầy những khoảng trống, chữa lành mọi vết thương. Nhưng không, cô đã khoét sâu hơn, tàn nhẫn hơn bất kỳ ai.

“Đồ ngu xuẩn!” Anh gầm lên, giọng khàn đặc, đấm mạnh vào bức tường lạnh lẽo. Knuckle tay rách toạc, máu rịn ra, nhưng cơn đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau trong lòng. Anh căm ghét chính mình, căm ghét sự yếu đuối đã khiến anh đặt cả trái tim vào một kẻ phản bội. Gương mặt tiều tụy trong tấm gương đối diện như một lời nguyền rủa. Một thằng đàn ông vô dụng, thất bại, để người phụ nữ mình yêu ra đi vì tiền bạc, vì địa vị. Nỗi sợ hãi lớn nhất – bị bỏ rơi, bị coi là không đủ tốt – đã trở thành hiện thực cay đắng. Nó không chỉ là sự bỏ rơi, nó là sự chà đạp, là lời tuyên bố đanh thép rằng anh không xứng đáng với bất kỳ điều gì tốt đẹp.

Ngọn lửa căm hờn bắt đầu âm ỉ cháy trong lồng ngực anh, thiêu rụi chút hy vọng cuối cùng. Nó không phải là ngọn lửa của tình yêu, mà là ngọn lửa của hận thù, của khao khát trả giá. Anh không thể tiếp tục gục ngã, không thể để bản thân bị dìm chết trong vũng lầy của sự yếu đuối này. Anh phải đứng dậy, không phải để níu kéo, mà để chứng minh, để phá hủy. Ánh mắt Lâm dần trở nên sắc lạnh, khác hẳn với sự ấm áp thường ngày.

Đêm thứ tư, anh không chịu nổi nữa. Cơn đau bóp nghẹt tâm trí khiến anh phải ra khỏi căn phòng ngột ngạt. Anh lang thang vô định trên những con phố của “Thành phố Ngàn Gương”, nơi ánh đèn neon chói lòa phơi bày sự xa hoa giả dối. Từng cửa hàng hiệu, từng chiếc xe sang lướt qua đều như đang chế giễu anh, kẻ thất bại không có gì ngoài một trái tim vỡ nát. Anh đi qua một quán nhậu vỉa hè tồi tàn, nơi những gã đàn ông say khướt đang cười hô hố, giọng nói vỡ òa trong men rượu rẻ tiền.

“Mày biết không? Thằng Phan Gia Minh đó, nó đúng là cao tay!” Một gã béo, mặt đỏ gay, phì phèo điếu thuốc. “Lại giành được con bé Nguyễn Thanh Ngọc đó từ tay thằng nghèo rớt mồng tơi nào đó nữa rồi. Đồ chơi mới của nó đấy!”

Dương Lâm đứng sững lại. Tên Phan Gia Minh, Nguyễn Thanh Ngọc, và lời lẽ khinh miệt về “thằng nghèo rớt mồng tơi” như một nhát đâm xuyên qua tai anh. Cơn giận dữ bùng lên, nhưng anh cố nén lại, ẩn mình trong bóng tối, lắng nghe.

“Haha, thằng đó thì có gì lạ!” Gã còn lại, gầy gò hơn, nhấp một ngụm bia. “Nó có tiền, có quyền, muốn con nào mà chẳng được? Mấy con bé ham tiền thì cứ đổ rạp thôi. Mà con Ngọc này cũng ghê gớm đấy. Xưa nghe đồn nó cũng từng có người yêu chân thành, nhưng vì tiền mà bỏ. Bây giờ thì lại chui vào lưới của Gia Minh.”

“Mày không biết à? Con Ngọc đó, ngày xưa gia đình nó phá sản, suýt nữa thì ra đường ở. Chính thằng Gia Minh đã ‘chiêu trò’ khiến công ty nhà nó lung lay rồi ra tay cứu vớt như một vị thần. Thế là con bé phải quay lại bám váy nó. Bây giờ thì lại dùng thủ đoạn cũ để cô ta không thể thoát được. Nó đang gài Ngọc vào một hợp đồng hôn nhân béo bở đấy, coi như trói buộc vĩnh viễn.” Gã béo thì thầm, giọng đầy vẻ khoái trá khi tiết lộ bí mật. “Bây giờ thì con Ngọc có muốn thoát cũng không được, toàn bộ tài sản, công ty của nó đều nằm trong tay Gia Minh rồi. Nó chỉ là con rối thôi!”

Lời nói của gã béo như một cú sốc điện cực mạnh, đánh thức Dương Lâm khỏi cơn mê muội. Toàn thân anh cứng đờ, máu trong huyết quản như ngừng chảy. Thanh Ngọc... gia đình phá sản... Gia Minh ra tay... trói buộc vĩnh viễn... Những mảnh ghép tàn nhẫn nhất bỗng chốc khớp vào nhau, tạo thành một bức tranh ghê tởm.

Sự phản bội của Ngọc không chỉ vì vật chất, mà còn là một phần trong kế hoạch thao túng tàn độc của Phan Gia Minh. Hắn ta không chỉ cướp đi người yêu của anh, hắn còn đang điều khiển cô, biến cô thành con rối trong trò chơi quyền lực của hắn. Nỗi đau trong Lâm biến thành một cơn thịnh nộ cuồng dại. Không phải chỉ là bị lừa dối, mà là bị biến thành một quân cờ trong ván cờ bẩn thỉu của giới thượng lưu. Anh là "thằng nghèo rớt mồng tơi" bị dùng để kích động, để Thanh Ngọc cảm thấy có lỗi, để cô ta càng bị trói chặt vào Phan Gia Minh.

Ánh mắt Dương Lâm rực lên một ngọn lửa tăm tối. Gương mặt tiều tụy trong tấm gương quán bar bỗng trở nên kiên nghị một cách đáng sợ. Anh sẽ không gục ngã. Anh sẽ không bao giờ là kẻ yếu đuối bị người khác chà đạp nữa. Phan Gia Minh, Nguyễn Thanh Ngọc, những kẻ đã đẩy anh xuống vực sâu này, sẽ phải trả giá. Không chỉ cho anh, mà còn cho những lời nói dối, những âm mưu bẩn thỉu của họ trong cái “Thành phố Ngàn Gương” đầy rẫy sự giả tạo này.

Dương Lâm quay lưng, bước đi, bóng anh đổ dài trên con đường đêm. Mỗi bước chân giờ đây không còn nặng nề tuyệt vọng, mà mang theo sự quyết tâm lạnh lẽo của một kẻ vừa chết đi, và sống lại với một mục đích duy nhất: trả thù. Anh sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn, tàn nhẫn hơn. Phan Gia Minh, ngươi nghĩ ngươi có thể thao túng mọi thứ bằng tiền bạc sao? Ngươi nghĩ ngươi có thể mua được mọi thứ, kể cả tình yêu và vận mệnh của người khác sao? Ngươi đã lầm. Và Thanh Ngọc, em sẽ phải nhìn thấy, khi một kẻ bị em vứt bỏ trở về từ địa ngục, để phá nát tất cả những gì em đang cố gắng níu giữ. Kế hoạch đã bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí anh, dù chỉ là một ý nghĩ mơ hồ, nhưng nó đủ để đốt cháy cả bầu trời đêm.

Một nụ cười khẩy, lạnh lẽo đến xương tủy, hiện trên khóe môi Dương Lâm. Anh không biết làm thế nào, nhưng anh biết một điều chắc chắn: Gia Minh sẽ sớm nhận ra, có những thứ tiền bạc không thể mua, và có những món nợ phải trả bằng cả gia tài, thậm chí là bằng máu.

chat_bubble Bình luận đoạn này

"Trích dẫn đoạn văn đang được chọn..."
arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward