Vũ trụ Thánh Khư là toàn bộ không gian vũ trụ trong bối cảnh tác phẩm, bao gồm các Đại Vũ Trụ, vô số Tiểu Vũ Trụ và nhiều thế giới có mức năng lượng khí khác nhau. Khu vực nơi Sở Phong sinh sống cùng Địa Cầu tọa lạc chỉ là một phần trong cấu trúc rộng lớn ấy.
Khái niệm này không chỉ mô tả khoảng không chứa các hành tinh và thiên hà. Vũ trụ còn được tổ chức theo quy mô, nồng độ năng lượng khí, sức mạnh của sinh vật, sự phân bố của các chủng tộc vũ trụ và quyền lực của những chính thống giáo. Vì vậy, một thế giới có vị trí đáng kể trong khu vực của mình vẫn có thể bị xem là lạc hậu khi đặt cạnh các Đại Vũ Trụ hoặc những thế giới giàu năng lượng hơn.
Đại Vũ Trụ và Tiểu Vũ Trụ
Đại Vũ Trụ, còn được gọi là Chân Vũ Trụ, là cấp không gian lớn trong hệ thống vũ trụ. Tên gọi khác của khu vực này là Thế Giới Sống hoặc Âm Giới. Bên trong mỗi Đại Vũ Trụ tồn tại vô số Tiểu Vũ Trụ, với quy mô được mô tả lên đến hàng nghìn tỷ. Các Tiểu Vũ Trụ cũng có thể được hiểu là những vùng vũ trụ nhỏ, lạc hậu hoặc nằm ở phần kém phát triển hơn so với Đại Vũ Trụ.
Tiểu Vũ Trụ là nơi Sở Phong xuất thân và Địa Cầu tọa lạc. Trong cách nhìn của các chủng tộc vũ trụ cùng những thực thể cấp cao sống tại Đại Vũ Trụ, cư dân của các vùng nhỏ thường bị đánh giá là yếu hơn. Sự chênh lệch này không chỉ đến từ diện tích mà còn liên quan đến năng lượng khí, trình độ sinh vật và thế lực có khả năng kiểm soát thế giới.
Cách phân chia Đại Vũ Trụ và Tiểu Vũ Trụ cho thấy vũ trụ Thánh Khư có cấu trúc nhiều tầng. Một Tiểu Vũ Trụ không phải là toàn bộ vũ trụ, mà là một khu vực thuộc hệ thống lớn hơn. Do đó, những gì diễn ra tại Địa Cầu và vùng Tinh Không nơi Sở Phong sinh sống chỉ phản ánh một phần của trật tự vũ trụ.
Thế Giới Sống, Thế Giới Chết và Tinh Không
Bên cạnh Đại Vũ Trụ hay Thế Giới Sống còn tồn tại một vũ trụ được gọi là Thế Giới Chết. Khu vực này còn có tên Dương Giới hoặc Dương Khu, được mô tả là nơi có nồng độ năng lượng Dương mạnh. Cách gọi Thế Giới Sống và Thế Giới Chết gắn với sự phân biệt về tính chất năng lượng, không đơn thuần là cách chia lãnh thổ theo địa lý.
Vùng Tinh Không nơi Sở Phong xuất thân được đặt trong Thế Giới Chết. Khu vực này còn được gọi là Âm Giới hoặc Quỷ Giới, bởi nó có nồng độ năng lượng Âm cao và cư dân tại đây được các sinh vật ở Chân Vũ Trụ gọi là quỷ hoặc linh thể Âm. Những tên gọi này phản ánh cách các khu vực được nhận diện theo nguồn năng lượng và đặc điểm của cư dân.
Hệ thống tên gọi giữa Thế Giới Sống, Thế Giới Chết, Âm Giới và Dương Giới cho thấy vũ trụ có nhiều lớp phân loại. Một tên gọi nhấn mạnh sự sống, cái chết hoặc bản chất năng lượng; tên gọi khác lại nhấn mạnh vị trí của khu vực trong toàn bộ hệ thống. Vì thế, cần phân biệt cấp không gian với tính chất Âm Dương khi mô tả vũ trụ Thánh Khư.
Âm Dương và quy luật cân bằng
Các quy luật vũ trụ dựa trên sự hài hòa và cân bằng giữa hai lực lớn của Đạo là Âm và Dương. Năng lượng Âm được mô tả là dạng năng lượng thụ động, liên quan đến cái chết và những linh thể. Năng lượng Dương là dạng năng lượng chủ động, gắn với sinh lực và mọi sinh vật sống.
Sự phân chia này cũng được dùng để mô tả đặc điểm của các chủng tộc. Nhân tộc được đặt trong hệ thống dựa trên năng lượng Âm, trong khi các chủng tộc vũ trụ của Chân Vũ Trụ dựa trên năng lượng Dương. Các chủng tộc mạnh và có quyền lực lớn thường gắn với năng lượng Dương, còn những chủng tộc yếu hơn gắn với năng lượng Âm.
Âm và Dương không chỉ là hai nhãn phân loại. Chúng tạo thành nguyên tắc cân bằng chi phối quy luật của vũ trụ. Năng lượng của một khu vực ảnh hưởng đến cách khu vực đó được nhìn nhận, sức mạnh tương đối của sinh vật và mối quan hệ giữa những thế giới khác nhau.
Phân cấp thế giới theo năng lượng khí
Mỗi thế giới trong vũ trụ đều được thấm năng lượng tinh thần, còn gọi là năng lượng khí. Tuy nhiên, mức độ năng lượng không giống nhau. Có những thế giới sở hữu nguồn năng lượng khí dồi dào, có nơi chỉ còn lượng nhỏ, và cũng có những thế giới đã cạn kiệt đến mức được ví như cây khô.
Nồng độ năng lượng khí là một yếu tố quan trọng trong việc xác định sức mạnh của thế giới. Những thế giới giàu năng lượng thường có sinh vật mạnh hơn, các dạng sống phát triển hơn và khả năng tu luyện khí cao hơn. Ngược lại, thế giới suy yếu có thể bị xem là thế giới nghèo năng lượng, thế giới lạc hậu, thế giới yếu hoặc vùng ngoại vi của vũ trụ.
Các thế giới mạnh thường được gọi là những thế giới thống trị. Chúng do các thế lực tu luyện khí, được gọi là chính thống giáo, kiểm soát. Các chính thống giáo phân chia thiên hà và những khu vực vũ trụ rộng lớn, sau đó trở thành thế lực cai trị cả các thế giới có ít năng lượng khí hơn. Bản thân các chính thống giáo cũng có thứ bậc, từ những thế lực mạnh nhất đến các thế lực kém mạnh hơn.
Trăm hành tinh lớn và mười hành tinh tối cao
Trong hệ thống vũ trụ có một nhóm gồm 100 hành tinh lớn. Phía trên nhóm này là 10 hành tinh tối cao, do mười chính thống giáo hùng mạnh cai trị. Cách sắp xếp đó thể hiện sự phân tầng giữa các thế giới: một hành tinh có thể mạnh hơn phần lớn các thế giới xung quanh nhưng vẫn đứng dưới những trung tâm quyền lực cao nhất.
Địa Cầu thuộc nhóm 100 hành tinh lớn và nằm ở vị trí trung gian trong hệ thống thế giới. Hành tinh này không quá yếu, nhưng cũng chưa đạt đến cấp độ của những thế giới mạnh nhất. Địa Cầu đủ mạnh để kiểm soát và chi phối các thế giới khác trong lĩnh vực tu luyện khí, nhưng chưa đủ năng lực đối đầu với 10 hành tinh tối cao cùng các chính thống giáo chính thống nhất.
Vị trí đặc biệt của Địa Cầu
Địa Cầu từng là một hành tinh cực kỳ hưng thịnh trong thời kỳ cổ xưa. Nơi đây từng có nền văn minh tu luyện phát triển và những võ tu mạnh mẽ. Các chủng tộc từ nhiều nơi tìm đến, còn những đường passage tinh tế nối Địa Cầu với các hành tinh và thiên hà khác thông qua những ngọn núi nổi tiếng.
Tình trạng ấy thay đổi sau Đại Chiến Cổ Đại, một cuộc chiến quy mô lớn do các chủng tộc ngoài hành tinh và chủng tộc vũ trụ xâm lược Địa Cầu. Cuộc chiến khiến nền văn minh tu luyện trên hành tinh suy sụp. Nhiều đường passage tinh tế bị phá hủy, những đường còn lại bị bỏ hoang, còn mối liên hệ giữa Địa Cầu với phần còn lại của vũ trụ bị cắt đứt.
Sau biến cố đó, Địa Cầu trở thành một hành tinh suy tàn, cô lập và nằm ở vùng ngoại vi. Năng lượng khí trên hành tinh trở nên khan hiếm, khiến Địa Cầu bị các chủng tộc bên ngoài xem là thế giới yếu và không đáng kể. Tuy vậy, chính sự suy tàn lại khiến Địa Cầu trở thành nơi đặc biệt đối với những sinh vật tìm kiếm con đường tiến hóa. Địa Cầu cũng là ngoại lệ so với tốc độ tiến hóa thông thường mà Thiên Đạo duy trì trên các hành tinh khác.
Luân hồi và Vũ Trụ Đổ Nát
Luân hồi trong vũ trụ dựa trên Sáu Con Đường Luân Hồi. Một con người sống trong Tiểu Vũ Trụ muốn chuyển sinh vào Đại Vũ Trụ cần có Luân Hồi Phù. Vật này cho phép con người từ một Tiểu Vũ Trụ hoặc một vùng vũ trụ nhỏ tiến vào một Đại Vũ Trụ thông qua quy luật luân hồi.
Bên ngoài Đại Vũ Trụ còn có Vũ Trụ Đổ Nát, một không gian rộng lớn và bao la hơn. Khu vực này được đặt ở phía ngoài Đại Vũ Trụ, nhưng không có đủ thông tin để mô tả toàn bộ cấu trúc, cư dân hay lịch sử của nó. Vì vậy, Vũ Trụ Đổ Nát nên được hiểu là một phần mở rộng của bản đồ vũ trụ, thay vì gán thêm các đặc điểm chưa được xác nhận.
Tóm tắt
Vũ trụ Thánh Khư là hệ thống nhiều tầng gồm Đại Vũ Trụ, vô số Tiểu Vũ Trụ, Thế Giới Sống, Thế Giới Chết và Vũ Trụ Đổ Nát. Trật tự trong đó được quyết định bởi quy mô không gian, năng lượng khí, sự cân bằng Âm Dương, sức mạnh của các chủng tộc và thứ bậc của các chính thống giáo.
Địa Cầu và vùng Tinh Không nơi Sở Phong xuất thân nằm trong phần nhỏ hơn của hệ thống, từng có thời kỳ hưng thịnh nhưng đã suy tàn sau Đại Chiến Cổ Đại. Để tra cứu thêm các địa danh và khái niệm liên quan, hãy xem hub thế giới và địa danh Thánh Khư hoặc trở về wiki Thánh Khư.
Để lại một bình luận