Anh Sáng Trong Đêm – Chương 1: Bóng Tối Ập Đến

# CHƯƠNG 1: BÓNG TỐI ẬP ĐẾN

Minh mở mắt.

Nhưng đó chỉ là cảm giác của đôi mi vừa nhấc lên. Trước mặt anh vẫn là một màn đen đặc quánh, không một tia sáng, không một hình thù. Anh chớp mắt lần nữa, rồi lần nữa, cố gắng tìm kiếm điều gì quen thuộc—ánh đèn trắng trên trần nhà, tia nắng len qua khe cửa sổ, bóng ai đó đứng bên giường.

Không có gì cả.

Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Tiếng máy đo nhịp tim vang lên đều đặn. Ngón tay Minh chạm vào lớp vải thô ráp của ga giường bệnh viện. Ký ức về tai nạn ùa về như một cơn sóng dữ—ánh đèn pha chói lòa, tiếng phanh xe rít lên, rồi bóng tối nuốt chửng tất cả.

"Bác sĩ! Bác sĩ ơi!" Giọng Minh vỡ ra, khản đặc. "Tôi không thấy gì hết! TẠI SAO TÔI KHÔNG THẤY GÌ?"

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Cánh cửa bật mở. Một bàn tay ấm áp đặt lên vai anh.

"Anh Minh, xin anh bình tĩnh. Anh vừa trải qua ca phẫu thuật. Để tôi gọi bác sĩ..."

"Bình tĩnh?" Minh gạt phăng bàn tay ấy. Anh cố ngồi dậy, nhưng cơ thể đau nhức khiến anh ngã vật xuống giường. "Tôi mù rồi đúng không? Đúng không?"

Im lặng.

Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ câu trả lời nào.

Ba ngày sau, sự thật được bác sĩ thông báo một cách nhẹ nhàng hết mức có thể: tổn thương thần kinh thị giác nghiêm trọng, không thể phục hồi. Vĩnh viễn.

Minh không khóc khi nghe tin. Anh chỉ ngồi đó, trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo, đôi mắt vô hồn hướng về phía cửa sổ nơi anh đoán có ánh nắng. Hai mươi tám năm nhìn thấy thế giới. Hai mươi tám năm cầm cọ vẽ, pha màu, ngắm nhìn những bức tranh của mình thành hình. Và giờ đây, tất cả biến mất sau một cú va chạm vô nghĩa.

Mẹ anh đến thăm, giọng bà run run: "Con trai, mẹ ở đây. Mẹ sẽ chăm sóc con."

Minh quay mặt vào tường. "Con không cần ai chăm sóc hết."

"Nhưng con không thấy đường..."

"Thì sao?" Minh cười nhạt. "Một thằng mù như con thì làm được gì nữa? Vẽ được gì nữa? Sống làm gì nữa?"

Bà khóc. Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong căn phòng, nhưng Minh không quay lại. Anh sợ nếu quay lại, anh sẽ không thể chịu đựng nổi sự thương hại trong giọng nói của mẹ, dù anh không còn thấy được ánh mắt bà.

Những ngày sau đó trôi qua như một cơn ác mộng kéo dài. Minh từ chối ăn. Anh đập vỡ cốc nước khi y tá cố giúp anh uống thuốc. Anh hất đổ khay thức ăn, để mặc cháo và canh chảy lênh láng trên sàn. Mỗi lần có ai chạm vào người, anh lại gạt ra, hét lên:

"ĐỂ TÔI YÊN!"

Một buổi chiều, khi cô y tá trẻ cố gắng dìu anh ra hành lang tập đi, Minh đã đẩy cô ngã xuống sàn. Anh nghe thấy tiếng cô khóc, tiếng bước chân hỗn loạn của các nhân viên y tế khác chạy đến. Nhưng anh không quan tâm. Nỗi đau trong lòng anh lớn hơn bất kỳ sự hối hận nào.

Đêm đến, khi bệnh viện chìm vào yên tĩnh, Minh mới cho phép mình khóc. Anh khóc như một đứa trẻ, úp mặt vào gối để không ai nghe thấy. Anh nhớ những buổi sáng trong phòng vẽ, ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ lớn, những ống màu xếp ngay ngắn trên giá. Anh nhớ cảm giác của cọ vẽ trên tay, cảm giác màu sắc lan ra trên toan trắng, biến thành những hình hài sống động.

Bây giờ, tất cả chỉ còn là bóng tối.

"Họa sĩ Minh..." Minh thì thầm một mình trong đêm, giọng đầy chua chát. "Họa sĩ mù. Nghe như một trò đùa vậy."

Anh đưa tay lên trước mặt, cố hình dung đôi bàn tay mình—những ngón tay từng tạo ra biết bao tác phẩm. Nhưng ngay cả hình ảnh ấy cũng đang dần phai nhạt trong trí nhớ. Màu da, hình dáng móng tay, những đường chỉ tay... Minh sợ hãi nhận ra mình đang quên mất chính bản thân mình trông như thế nào.

Sáng hôm sau, mẹ anh đến với một người đàn ông lạ. Qua giọng nói, Minh đoán ông khoảng năm mươi tuổi, giọng trầm và điềm tĩnh.

"Cháu Minh, bác là Hùng, chuyên viên tư vấn của trung tâm phục hồi chức năng. Mẹ cháu đã liên hệ với bác..."

"Cháu không cần." Minh cắt lời. "Cháu không cần phục hồi gì hết. Cháu chỉ cần được yên."

"Nhưng cháu có thể học cách sống với hoàn cảnh mới..."

"Học cách làm một người tàn phế?" Minh cười khẩy. "Học cách chấp nhận mình là gánh nặng cho người khác? Cảm ơn, nhưng cháu không có hứng thú."

Ông Hùng im lặng một lúc. Rồi ông nói, giọng vẫn bình thản:

"Cháu có biết không, có những người chưa bao giờ nhìn thấy thế giới từ khi sinh ra, nhưng họ vẫn sống, vẫn làm việc, thậm chí vẫn sáng tạo nghệ thuật."

Minh sững lại. Nhưng rồi cơn giận lại trỗi dậy.

"Họ chưa từng thấy, nên họ không biết mình mất gì! Còn cháu đã thấy, đã sống với ánh sáng, đã yêu màu sắc! Làm sao bác hiểu được cảm giác mất tất cả là như thế nào?"

"Cháu nói đúng, bác không hiểu được." Ông Hùng thở dài. "Nhưng có lẽ có người sẽ hiểu. Trung tâm của bác có một cô gái..."

"Cháu không muốn gặp ai hết!" Minh hét lên. Anh vơ lấy chiếc cốc trên tủ đầu giường và ném mạnh về phía phát ra giọng nói. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành.

Mẹ anh khóc nấc lên. Ông Hùng không nói gì nữa. Tiếng bước chân rời đi, cánh cửa đóng lại, để lại Minh một mình trong bóng tối và sự hối hận đang dâng lên nghẹn đắng.

Ba tuần trôi qua. Minh dần học được cách định hướng trong phòng bệnh—từ giường đến nhà vệ sinh, từ cửa sổ đến tủ đồ. Nhưng anh vẫn từ chối ra ngoài hành lang. Thế giới ngoài kia quá rộng lớn, quá đáng sợ đối với một người không còn thấy đường.

Một buổi sáng, khi đang ngồi bên cửa sổ để cảm nhận hơi ấm của mặt trời trên da, Minh thì thầm:

"Mẹ... cho con xin một tờ giấy và cây bút chì."

Mẹ anh mừng đến phát khóc. Bà vội vàng đi tìm, rồi đặt vào tay anh những thứ anh yêu cầu.

Minh cầm cây bút chì. Cảm giác quen thuộc khiến tim anh thắt lại. Anh đặt đầu bút xuống tờ giấy, cố nhớ lại cách vẽ một đường thẳng, một đường cong. Nhưng tay anh run rẩy. Không có thị giác, anh không biết mình đang vẽ gì, đường nét có đúng không, tỉ lệ có chính xác không.

Anh vẽ một hồi, rồi dừng lại, đưa tay sờ lên mặt giấy. Những nét chì nguệch ngoạc, vô nghĩa, chẳng giống bất cứ thứ gì. Đây không phải là nghệ thuật. Đây là một mớ hỗn độn.

Minh bật cười—một tiếng cười đầy tuyệt vọng. Rồi anh vò nát tờ giấy, ném nó vào khoảng không trước mặt.

"Con không làm được." Anh nói, giọng đã khản đặc. "Con không bao giờ vẽ được nữa. Đời con chấm dứt rồi."

Anh gục đầu xuống gối, để mặc nước mắt thấm ướt vải. Bóng tối không chỉ ở trước mắt anh nữa—nó đã tràn vào tận sâu trong lồng ngực, bóp nghẹt mọi hy vọng cuối cùng.

Và rồi, trong màn đêm vô tận ấy, một giọng nói vang lên.

Giọng con gái, nhẹ nhàng như gió thoảng, trong trẻo như tiếng chuông ngân. Nhưng có điều gì đó lạ lùng trong cách cô ấy phát âm—hơi chậm, từng từ được thả ra cẩn thận như thể cô đang nói bằng cả trái tim chứ không chỉ bằng thanh quản.

"Anh có muốn thử vẽ bằng xúc giác không? Bằng cách... cảm nhận, chứ không phải nhìn."

Minh giật mình ngẩng lên. Anh không nghe thấy tiếng bước chân, không biết cô gái này đã vào phòng từ lúc nào.

"Ai vậy?" Anh hỏi, giọng cảnh giác.

"Em tên là Lan. Em... không nghe được. Nhưng em có thể nói chuyện với anh. Và em muốn chỉ cho anh một điều."

Minh im lặng. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, sự tò mò len vào tâm trí anh, chen qua lớp vỏ tuyệt vọng dày cộp.

"Chỉ tôi điều gì?"

Thay vì trả lời, Minh nghe thấy tiếng động nhẹ—như tiếng ai đó đặt một vật gì lên bàn. Rồi một bàn tay nhỏ nhắn, ấm áp nắm lấy tay anh. Anh giật mình định rụt lại, nhưng cô gái giữ chặt, nhẹ nhàng nhưng cương quyết.

"Tin em." Lan nói, từng từ chậm rãi, rõ ràng. "Để em dẫn anh đi."

Và không hiểu sao, Minh để yên bàn tay mình trong tay cô. Có lẽ vì giọng nói ấy không mang chút thương hại nào. Có lẽ vì lần đầu tiên, có ai đó không hỏi anh "có ổn không", không bảo anh "phải cố gắng lên".

Hoặc có lẽ vì trong giọng nói khiếm khuyết ấy, Minh nghe thấy điều gì đó mà anh đã đánh mất từ lâu: hy vọng.

-*-

Bàn tay Lan nắm lấy tay Minh, kéo anh chạm vào thứ gì đó mềm mại và thô ráp. Anh không biết đó là gì, nhưng ngón tay anh bắt đầu cử động theo bản năng, lần theo những đường nét lạ lẫm.

"Đây là..." Minh thì thầm, đầu óc anh đang cố phân tích cảm giác dưới đầu ngón tay. "Đây là gì vậy?"

Lan không trả lời ngay. Cô chỉ đặt tay anh lên một bề mặt khác—lần này là thứ gì đó lạnh và trơn nhẵn.

"Anh không cần mắt để thấy." Giọng cô vang lên, gần đến mức Minh cảm nhận được hơi thở ấm áp. "Anh chỉ cần... cảm nhận."

Tim Minh đập nhanh. Anh không biết đó là vì sợ hãi, vì tò mò, hay vì một thứ cảm xúc mơ hồ nào khác mà anh chưa thể gọi tên.

Nhưng có một điều anh biết chắc: trong bóng tối dày đặc này, lần đầu tiên, anh không thấy mình hoàn toàn đơn độc.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng