Chương 1: Cơn Bão Tại Trụ Sở

Hà Nội vào một buổi sáng mùa thu, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua cửa kính, chiếu sáng những ngôi nhà cao tầng xung quanh tòa nhà trụ sở chính của tập đoàn công nghệ.

Không khí trong phòng họp căng thẳng như dây đàn, từng người có mặt đều nín thở, chờ đợi những gì sắp diễn ra.

Lâm Phong, cựu đồng sáng lập tập đoàn, đứng đối diện với chiếc bàn dài, nơi mà những người đồng sáng lập khác đang ngồi, trong đó có Đăng - người bạn từng thân thiết giờ đã trở thành kẻ thù không đội trời chung.

Đăng, với bộ vest đen lịch lãm, ánh mắt sắc lạnh như dao, lên tiếng phá tan sự im lặng: “Lâm Phong, tôi không thể tiếp tục để anh ở đây.

Những khúc mắc trong dự án vừa qua không thể chối cãi, anh đã vi phạm quy định về bản quyền sở hữu trí tuệ.”

Giọng nói của Đăng vang lên, đầy tự mãn, như thể hắn đang đứng trên đỉnh cao của thắng lợi.

Lâm Phong cảm thấy như có ai đó đâm một nhát dao vào trái tim mình.

Những lời cáo buộc của Đăng không chỉ là sự sỉ nhục mà còn là một sự phản bội tàn nhẫn.

Anh nhìn xung quanh, thấy những ánh mắt nghi ngờ của các cổ đông, những người đã từng tin tưởng vào tài năng của anh.

“Đăng, anh không thể làm như vậy.

Tôi đã cống hiến hết mình cho dự án này!”

Lâm Phong đáp, giọng anh run run nhưng vẫn kiên định.

Đăng không để cho Lâm Phong có cơ hội giải thích.

Hắn tiếp tục: “Cống hiến của anh đã không còn giá trị.

Chúng ta cần những người thực sự có khả năng, không phải những kẻ thất bại.”

Hắn nhếch môi, vẻ mặt kiêu ngạo.

Cảm giác tủi nhục dâng trào trong Lâm Phong, như một cơn sóng dữ cuốn trôi mọi thứ.

Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lòng tự trọng của một người sáng lập bị tước đoạt khiến anh cảm thấy bất lực.

“Tôi không chấp nhận điều này,” Lâm Phong nói, quyết tâm không để cho mình gục ngã.

“Tôi sẽ không để cho anh dẫm lên tôi như vậy.”

Nhưng trong thâm tâm, anh biết rằng mọi người đang chứng kiến cuộc chiến này, và họ đã có ý kiến riêng của mình.

Những cái gật đầu của một số cổ đông như càng khẳng định thêm sự cô đơn của anh.

Đăng chỉ tay vào tài liệu trên bàn, “Đây là báo cáo tài chính, và tôi đã có đủ bằng chứng chứng minh anh đã thao túng số liệu.

Anh sẽ không còn là một phần của tập đoàn này nữa.”

Những từ ngữ sắc nhọn của hắn như mũi dao đâm vào lòng tự trọng của Lâm Phong.

Cảm giác như đứa con tinh thần của anh bị tước đoạt, hoàn toàn không thể chống cự.

Giữa cái không khí ngột ngạt, Lâm Phong cảm thấy như mọi người đang chỉ trích, thậm chí khinh bỉ anh.

Anh cảm thấy mình như một kẻ tội đồ, bị mọi ánh mắt chỉ trích phản bội.

“Tôi sẽ trở lại,” anh nói, giọng điệu kiên quyết nhưng bên trong là nỗi hoài nghi.

“Tôi sẽ chứng minh rằng tôi không phải là kẻ thất bại như anh muốn.”

Cuộc họp kết thúc trong sự ồn ào, mọi người đứng dậy, bàn tán xôn xao về quyết định của Đăng.

Lâm Phong lặng lẽ bước ra khỏi phòng họp, lòng đầy tủi nhục.

Những ký ức về những ngày đầu thành lập tập đoàn ùa về, những giấc mơ lớn lao mà anh và Đăng từng chia sẻ giờ như vụn vỡ.

Ra khỏi tòa nhà, ánh nắng chói chang làm anh chói mắt.

Lâm Phong tựa lưng vào tường, cố gắng hít thở.

Trái tim anh nặng trĩu, nhưng trong đôi mắt anh, ngọn lửa quyết tâm đang âm thầm bùng cháy.

Nếu như thế giới này đã tước đoạt đi những gì thuộc về anh, thì anh sẽ không để nó đánh bại mình.

Anh sẽ đứng dậy, và cuộc chiến thực sự còn chưa bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...