Chương 4: Cơn Bão Pháp Lý

Ánh nắng chói chang của buổi sáng Hà Nội hắt qua những cửa kính trong suốt của tòa nhà văn phòng tại Cầu Giấy, nhưng bên trong lại là một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề.

Lâm Phong ngồi dựa lưng vào ghế, tay nắm chặt lấy tờ báo mà anh vừa đọc, từng dòng chữ như những mũi dao sắc nhọn đâm vào tâm trí anh.

Trên trang nhất, những tiêu đề giật gân như ‘Dự án công nghệ ma – Lâm Phong và cú lừa thế kỷ’ đang bủa vây lấy anh.

Minh Nguyệt, với vẻ mặt căng thẳng, đứng bên bàn làm việc.

Cô vừa nhận được thông tin rằng Sở Thông tin và Truyền thông đã quyết định đình chỉ dự án mà họ dày công xây dựng.

Hơi thở của cô như bị mắc kẹt trong cổ họng khi nhìn vào mắt Lâm Phong.

“Lâm, chúng ta cần phải làm gì đó ngay bây giờ!”

Giọng nói của cô vang lên, nhưng lại lộ rõ sự lo lắng.

Lâm Phong nhắm nghiền mắt lại, cố gắng tập trung vào những gì đang diễn ra.

“Họ không thể làm thế này với chúng ta,” anh lẩm bẩm, nhưng sự thật là mọi thứ đang trở nên tồi tệ.

Chỉ trong vài giờ, tài khoản ngân hàng của anh đã bị phong tỏa tạm thời tại Vietcombank, và mọi nỗ lực tìm kiếm sự hỗ trợ từ các nhà đầu tư đều trở nên vô nghĩa khi tin tức xấu lan ra như một cơn sóng thần.

“Đây là một cú đánh chết người, Lâm,” Minh Nguyệt thốt lên, đôi tay cô run rẩy khi cầm chiếc điện thoại.

“Truyền thông đang bùng nổ với các bài viết tiêu cực, họ đang bôi nhọ danh dự của chúng ta.”

Cô nhìn thẳng vào Lâm Phong, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm.

“Chúng ta phải tìm ra ai đứng sau vụ này.”

Lâm Phong gật đầu, sự tức giận dâng trào trong lòng.

“Chắc chắn là bọn họ,” anh nhấn mạnh, cơn sóng giận dữ khiến giọng anh vang lên đầy bức bối.

“Bọn họ không thể chấp nhận rằng dự án của chúng ta có thể thành công, và bây giờ họ đang cố gắng hủy hoại mọi thứ.”

Minh Nguyệt bước tới bên cạnh Lâm Phong, động viên anh bằng một cái chạm nhẹ vào vai.

“Chúng ta cần bằng chứng.”

Cô mở laptop, bắt đầu tìm kiếm thông tin.

Trong khi đó, Lâm Phong cảm nhận được sự áp lực đang đè nặng lên vai mình.

Anh quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc xe cộ đi lại như một dòng chảy không ngừng nghỉ, tự hỏi liệu có ai hiểu được những gì anh đang phải trải qua.

Một tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên, làm cả hai giật mình.

Khi cánh cửa mở ra, một người đàn ông mặc vest đen bước vào, khuôn mặt nghiêm nghị.

“Xin lỗi vì đã quấy rầy, nhưng tôi là Thanh – đại diện của Sở Thông tin và Truyền thông.”

Ánh mắt của Lâm Phong và Minh Nguyệt chạm nhau, không ai trong số họ chuẩn bị cho cuộc gặp này.

“Ông đến đây để thông báo về việc đình chỉ dự án?”

Lâm Phong hỏi, giọng điệu của anh có phần lạnh lùng.

“Đúng vậy,” Thanh trả lời, giọng điệu không hề có chút thương xót.

“Chúng tôi đã nhận được đơn tố cáo giả mạo liên quan đến việc vi phạm bản quyền sở hữu trí tuệ, và theo quy định, chúng tôi buộc phải đình chỉ dự án cho đến khi có thêm thông tin.”

Lâm Phong cảm thấy một cơn sóng lạnh chạy dọc sống lưng.

“Đó là một sự vu khống!”

Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sự tức giận đã khiến giọng nói của anh trở nên cao hơn.

“Chúng tôi không làm gì sai!”

“Chúng tôi chỉ thực hiện nhiệm vụ của mình,” Thanh nói, không chút do dự.

“Và nếu ông không có bằng chứng để bảo vệ mình, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

Người đại diện của Sở rời khỏi văn phòng, để lại Lâm Phong và Minh Nguyệt đứng trơ trọi giữa những mảng tối tăm của hiện thực.

“Phải làm gì đó thôi, Lâm!”

Minh Nguyệt không thể kiềm chế được cảm xúc.

“Chúng ta không thể để bọn họ thắng!”

Lâm Phong hít một hơi dài, cảm nhận được áp lực đang chèn ép lòng mình.

“Đúng, chúng ta sẽ không để họ thắng.”

Anh nhìn thẳng vào mắt Minh Nguyệt, quyết tâm trong ánh mắt của anh như một ngọn lửa bùng lên.

“Chúng ta sẽ tìm ra bằng chứng, và khi có được nó, chúng ta sẽ quay lại và trả thù.”

Cuộc chiến chưa bao giờ dễ dàng, nhưng Lâm Phong biết rằng nếu muốn giành lại thứ mà anh đã mất, anh và Minh Nguyệt sẽ phải đứng dậy từ những đổ nát này, và sẵn sàng chiến đấu đến cùng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...