Chương 2: Ánh Sáng Nơi Vườn Sầu
Tiếng chửi bới vang vọng khắp một góc cù lao khiến Minh Thư không thể ngồi yên.
Cô từ phía cuối vườn vội vã bước tới, chiếc nón lá khẽ nghiêng, che đi khuôn mặt thanh tú đầy kiên định.
Thấy Lâm Phong bị sỉ nhục, đôi lông mày liễu của cô nhíu chặt lại.
"Dì Liễu!
Hoàng Bách!
Hai người thôi đi!"
Minh Thư bước lên đứng chắn trước Lâm Phong.
Đôi mắt cô ánh lên sự kiên định: "Lâm Phong là người con thuê làm việc.
Anh ấy làm lụng cật lực từ 4 giờ sáng, không ai có quyền sỉ nhục anh ấy cả!
Ở đây không nghênh tiếp những người không có sự tôn trọng tối thiểu!"
Bà Liễu tím mặt định gào lên, nhưng Minh Thư đã nhanh chóng quay sang Lâm Phong.
Cô khẽ rút chiếc khăn mùi soa nhỏ dịu dàng lau đi vệt bùn và mồ hôi trên trán anh: "Anh Phong, anh có sao không?
Đừng để tâm những lời rác rưởi đó."
Hành động dịu dàng của cô làm Lâm Phong rung động sâu sắc.
Giữa thế giới đầy rẫy sự giả tạo và thực dụng, Minh Thư chính là ánh sáng thuần khiết nhất giữ chân anh lại mảnh đất này.
Cô quay sang công bố trước mặt bà Liễu: "Từ hôm nay, Lâm Phong sẽ là trợ lý kỹ thuật trực tiếp cho con.
Mọi việc trong vườn sầu riêng này đều do con và anh ấy quản lý!"