Chương 2: Dữ Liệu Không Biết Nịnh Chủ
Hà Linh đưa Nam vào phòng giám sát của trung tâm.
Trên màn hình là bốn góc camera hầm B2, đoạn Lamborghini đi vào, dừng lại, rồi lao ra sau khi Gia Kiệt xé phiếu cảnh báo.
"Camera chứng minh anh có cảnh báo," cô nói.
"Nhưng chưa chứng minh xe bị can thiệp trước đó."
Nam gật đầu.
Anh cần log ECU, dữ liệu hộp đen và lịch sử bảo dưỡng.
Vấn đề là showroom của Gia Kiệt kiểm soát toàn bộ giấy tờ.
Hắn có thể sửa hóa đơn, thay kỹ thuật viên ký tên, thậm chí tráo module trước khi bảo hiểm kiểm định.
Hà Linh hỏi: "Anh có chắc không?"
Nam mở máy tính bảng chẩn đoán, trích xuất bản cache còn lưu từ lần cắm thiết bị lúc trước.
Dữ liệu chỉ vài phút nhưng đủ kỳ lạ: một lệnh hiệu chỉnh áp suất phanh được ghi nhận từ cổng bảo trì, không phải từ hệ thống tự học của xe.
Thời điểm lệnh đó xuất hiện trước khi xe vào trung tâm ba giờ.
"Dữ liệu không biết nịnh chủ," Nam nói.
"Nó chỉ ghi điều đã xảy ra."
Gia Kiệt phản công rất nhanh.
Hắn đăng video cái tát lên mạng nhưng cắt mất phần Nam cảnh báo.
Caption viết: 'Thợ sửa xe phá siêu xe rồi ăn vạ'.
Bình luận chửi Nam như mưa.
Quản lý trung tâm gọi điện yêu cầu anh không xuất hiện ở B2 nữa.
Một người bạn cũ nhắn rằng showroom Gia Kiệt đang thuê luật sư kiện anh đòi bồi thường danh dự.
Nam ngồi trong phòng giám sát, tay vẫn còn vệt dầu.
Anh từng rời Đức về Việt Nam vì cha bệnh, chấp nhận làm thợ dưới hầm để tiện chăm sóc gia đình.
Anh không xấu hổ vì công việc.
Nhưng anh ghét việc người ta dùng bộ đồng phục dính dầu để phủ nhận kiến thức của anh.
Hà Linh đặt trước mặt anh một hợp đồng tư vấn độc lập.
"Ký đi.
Từ giờ anh không nói với tư cách thợ hầm B2.
Anh nói với tư cách chuyên gia kỹ thuật của bên bảo hiểm."
Nam ký.
Cùng lúc đó, anh nhận được tin từ một kỹ thuật viên cũ trong showroom: xe của Gia Kiệt từng được can thiệp để gian lận một vụ bảo hiểm trước, nhưng hồ sơ đã bị khóa.
Nam nhìn Hà Linh.
"Tôi cần vào showroom."
"Không dễ."
"Vậy làm cho họ mời tôi vào."