Chương 2: Ái Nữ Tập Đoàn Và Lời Thỉnh Cầu
Chiều hôm sau, trời Đà Lạt đột ngột đổ cơn mưa phùn lạnh buốt thấu xương.
Những hạt mưa li ti hòa cùng sương mù dày đặc tạo nên một bầu không khí u sầu bao phủ khắp các ngõ dốc quanh co.
Tôi mặc chiếc áo khoác len dày màu xám, đi bộ dọc theo những con dốc để đến quán cà phê Tùng nằm sâu trong một con hẻm nhỏ.
Cà phê Tùng là địa điểm yêu thích của tôi mỗi khi cần tìm sự yên tĩnh để tập trung viết code bảo mật.
Quán nhỏ nhắn, bức tường quét vôi vàng cũ kỹ ám mùi thời gian, những bộ bàn ghế gỗ thô mộc luôn gợi lên cảm giác hoài cổ sâu sắc.
Tiếng nhạc cổ điển Trịnh Công Sơn vang lên trầm buồn, hòa cùng tiếng mưa rơi lách tách ngoài hiên cửa kính.
Tôi chọn một góc bàn tối cạnh cửa sổ, mở chiếc laptop ThinkPad ra để tiếp tục kiểm tra luồng giao dịch bẩn của Thịnh Phát.
Đột nhiên, tiếng chuông gió ở cửa quán vang lên leng keng phá tan không gian yên ắng.
Một cô gái bước vào quán, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của cơn mưa chiều Đà Lạt đầy sương mù.
Cô ấy mặc một chiếc măng tô màu be sang trọng, cổ quấn khăn len xám ấm áp ôm sát bờ vai thon thả.
Gương mặt cô ấy vô cùng thanh tú nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu tột cùng sau nhiều ngày mất ngủ.
Đó chính là Minh Khuê, ái nữ kiên cường kiêm phó giám đốc tài chính của tập đoàn tài chính Thịnh Phát.
Tôi ngạc nhiên đến mức suýt chút nữa đánh rơi ly cà phê phin đang nhỏ giọt lách tách trên bàn gỗ.
Minh Khuê nhìn quanh quán một lượt, và ánh mắt sắc sảo của cô lập tức dừng lại ở góc bàn của tôi.
Cô ấy bước thẳng tới, tự tay kéo chiếc ghế gỗ đối diện rồi ngồi xuống một cách cực kỳ dứt khoát.
Giọng cô ấy trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ: “Chào anh Hưng, cuối cùng em cũng tìm được anh ở nơi hẻo lánh này.”
Tôi khẽ mỉm cười nhấp một ngụm cà phê đắng: “Chào phó giám đốc Minh Khuê, không ngờ cô lại lặn lội từ Sài Gòn lên tận đây tìm tôi.”
Minh Khuê không hề vòng vo xã giao, cô ấy đi thẳng vào vấn đề chính với phong thái của một nữ cường nhân thực sự.
“Anh Hưng, em biết anh là lập trình viên bảo mật giỏi nhất mà Thịnh Phát từng có trước đây.”
“Tập đoàn của gia đình em đang gặp nguy hiểm cực kỳ lớn, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.”
“Ba của em đang bị giam lỏng tại một căn biệt thự ngoại ô bởi phe cánh của tổng giám đốc Vương Thế Hùng phản bội.”
“Lão ta đang ép ba em phải ký giấy chuyển nhượng toàn bộ cổ phần kiểm soát tập đoàn cho lão vào cuối tháng này.”
“Em đã phát hiện ra có sự thâm hụt tài chính khổng lồ trong quỹ đầu tư chung, nhưng không tài nào tìm ra bằng chứng kỹ thuật.”
Tôi lặng lẽ xoay chiếc laptop ThinkPad của mình sang phía cô ấy để cô nhìn rõ màn hình.
Trên màn hình hiển thị trực quan sơ đồ luồng tiền ảo được mã hóa chi tiết với các mũi tên đỏ hướng thẳng sang Cayman.
Tôi khẽ nói bằng giọng trầm ấm: “Cô nhìn cái này đi, câu trả lời nằm ở đây.”
Minh Khuê chăm chú nhìn vào màn hình, đôi đồng tử của cô đột ngột co rút lại vì kinh ngạc tột độ.
Cô ấy thốt lên thì thầm: “Backdoor rửa tiền qua hợp đồng thông minh ERC-20... Hóa ra là thế!”
“Vương Thế Hùng đang âm thầm tẩu tán toàn bộ tài sản của khách hàng để chuẩn bị cho một cuộc tháo chạy quy mô lớn!”
Cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt kiên định, sắc sảo và tràn đầy sự sòng phẳng của một nhà điều hành tài chính chuyên nghiệp.
“Anh Hưng, em không thích nói chuyện tình cảm hay nhờ vả không công dưới danh nghĩa người quen cũ.”
“Chúng ta hãy hợp tác sòng phẳng dưới hình thức một giao dịch thương mại có hợp đồng rõ ràng.”
“Nếu anh giúp em lấy lại quyền kiểm soát hệ thống, vạch trần backdoor và giải cứu ba em khỏi tay kẻ phản bội.”
“Em cam kết sẽ chuyển nhượng cho anh mười phần trăm cổ phần của công ty công nghệ trực thuộc tập đoàn Thịnh Phát.”
“Giá trị số cổ phần đó ở thời điểm hiện tại không dưới năm mươi tỷ đồng.”
“Đồng thời, em sẽ mở một tài khoản Vietcombank chi nhánh Đà Lạt đứng tên anh, cam kết ký quỹ trước năm tỷ đồng làm chi phí hoạt động.”
“Anh thấy điều kiện hợp tác này thế nào?”
Tôi nhìn sâu vào đôi mắt trong veo nhưng vô cùng sắc sảo, kiên định của Minh Khuê.
Tôi cảm nhận được bản lĩnh phi thường và sự chân thành của cô gái này trước giông bão cuộc đời.
Tôi khẽ đóng nắp laptop lại, nở một nụ cười ấm áp: “Thỏa thuận thành công, tôi đồng ý giúp cô lấy lại công lý.”