Chương 4: Sát Thủ Mạng Tấn Công
Đúng lúc nghiên cứu truy vết của chúng tôi bước vào giai đoạn then chốt nhất.
Màn hình máy tính của tôi bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ rực rỡ kèm theo những tiếng bíp bíp dồn dập đầy nguy hiểm.
Biểu đồ lưu lượng truy cập mạng AWS báo cáo một đợt tấn công DDoS (Từ chối dịch vụ) khổng lồ đang dội thẳng vào hệ thống của tôi.
Băng thông mạng lập tức bị nghẽn nghiêm trọng, khiến tốc độ truy xuất dữ liệu giảm xuống gần như bằng không trong nháy mắt.
Tôi lập tức phát hiện ra có kẻ đang cố ý tấn công từ xa để phá hủy tiến trình giải mã giao dịch của chúng tôi.
Minh Khuê lo lắng nhìn tôi hỏi: “Có chuyện gì nghiêm trọng thế anh Hưng, hệ thống bị hack rồi sao?”
Tôi bình tĩnh nở nụ cười tự tin, ngón tay gõ phím nhanh như gió: “Phe Vương Thế Hùng đã phát hiện ra có người đang truy vết dòng tiền bẩn của chúng.”
“Lão ta chắc chắn đã bỏ ra số tiền lớn thuê nhóm hacker chuyên nghiệp quốc tế để tiêu diệt hệ thống máy chủ của tôi.”
Chưa dừng lại ở đó, bên ngoài căn biệt thự gỗ bỗng nhiên có tiếng động cơ xe máy gầm rú phá tan sự tĩnh lặng của đồi thông.
Hai chiếc xe bán tải màu đen không biển số chạy tới đỗ xịch ngay trước cổng biệt thự gỗ của tôi.
Nhiều gã đàn ông mặc vest đen bặm trợn bước xuống xe, trên tay cầm các thiết bị quét sóng vô tuyến chuyên dụng để dò tìm.
Chúng đang cố gắng dò tìm tần số sóng wifi của căn nhà để định vị chính xác vị trí máy chủ của tôi nhằm đột nhập cướp dữ liệu.
Minh Khuê đứng bật dậy, gương mặt cô lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ trước tình huống nguy hiểm cận kề.
Tôi nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, giọng nói vô cùng tự tin để trấn an cô: “Đừng sợ, có tôi ở đây, bọn chúng không làm gì được đâu.”
Tôi lập tức kích hoạt giao thức Honeypot (Bẫy mật) thông minh đã thiết lập sẵn trong hệ thống phòng thủ của mình.
Tôi chuyển hướng toàn bộ lưu lượng tấn công khổng lồ kia sang một máy chủ ảo chứa đầy dữ liệu giả lập không có giá trị để đánh lừa chúng.
Đồng thời, tôi sử dụng kỹ thuật định tuyến ngược thông minh qua mạng Tor để truy tìm địa chỉ IP nguồn của kẻ tấn công mạng.
Chỉ sau ba phút đấu trí căng thẳng trên bàn phím, tôi đã xác định được chính xác tọa độ của nhóm hacker đối phương đang hoạt động.
Chúng đang ngồi trong một căn hộ cao cấp tại khu Thảo Điền, quận hai, thành phố Hồ Chí Minh dưới sự chỉ đạo của Vương Thế Hùng.
Tôi cười lạnh, lập tức gửi ngược lại một đoạn mã độc mã hóa toàn bộ hệ thống máy tính của nhóm hacker đối phương kia.
Màn hình của chúng chắc chắn đã bị đóng băng hoàn toàn kèm theo thông báo đòi tiền chuộc hài hước bằng tiếng Việt do tôi soạn thảo.
Bên ngoài cổng biệt thự, hệ thống đèn pha quét tự động của biệt thự đột ngột bật sáng rực rỡ kèm tiếng còi báo động rú vang khắp đồi thông.
Nhóm người bặm trợn bên ngoài cổng giật mình hoảng hốt, vội vàng lên xe bán tải bỏ chạy trối chết trong màn sương mù dày đặc Đà Lạt.