Đọc Tiểu Thuyết

Chương 1: Vỏ Bọc Hào Nhoáng: Nụ Cười Hoàn Hảo và Nỗi Sợ Hãi Vô Hình

schedule 11:24 - 12/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Trần Lâm An đứng giữa ánh đèn lấp lánh của sảnh tiệc, chiếc đầm dạ hội màu xanh ngọc bích ôm sát lấy vóc dáng chuẩn mực, khoe trọn đường cong mặn mà của người phụ nữ tuổi ba mươi tư. Cô nhấp một ngụm rượu vang đỏ, nụ cười thanh lịch thường trực trên môi, đôi mắt sắc sảo lướt qua những gương mặt quyền quý đang vây quanh. Những lời ngợi khen không ngớt như mật ngọt rót vào tai: "Cô An đúng là nữ cường nhân, vừa tài giỏi vừa xinh đẹp không tì vết." "Nhìn cô An mà xem, thời gian dường như bỏ quên vậy." "Đúng là biểu tượng của phụ nữ hiện đại."

Dưới lớp son môi đỏ thẫm và ánh mắt tự tin ấy, Lâm An cảm thấy một khoảng trống rỗng. Mọi thứ cô xây dựng nên đều hoàn hảo, từ sự nghiệp thăng hoa đến hình ảnh người vợ mẫu mực của gia đình tài phiệt. Nhưng sự hoàn hảo ấy là một chiếc lồng vàng, giam cầm cô trong những kỳ vọng và những vai diễn không hồi kết. Cô đã đánh đổi cả thanh xuân, bỏ lại mối tình đầu đầy nhiệt huyết để chạy theo danh vọng, theo cái gọi là "ổn định" của gia tộc họ Phạm. Giờ đây, ở cái tuổi mà lẽ ra phải viên mãn, hạnh phúc, cô lại mang một nỗi ân hận thầm kín, day dứt như vết sẹo âm ỉ. Mỗi khi đêm về, sự cô đơn lại gặm nhấm tâm hồn, nhắc nhở cô về một khao khát cháy bỏng hơn cả tiền bạc và địa vị: tiếng cười của một đứa trẻ, hơi ấm của một gia đình thực sự.

A beautiful Vietnamese woman in a sophisticated blue evening gown, holding a glass of red wine, surrounded by elegant people in a luxurious ballroom. Her smile is perfect but her eyes show a hint of sadness and weariness.

Chiếc xe sang trọng lướt êm trên con đường vắng, đưa Lâm An về biệt thự bề thế giữa lòng Sài Gòn. Ánh đèn cổng tự động bật sáng, rọi rõ dòng chữ "Phạm Gia Trang" bằng đồng khắc nổi. Căn nhà này, dù lộng lẫy đến đâu, cũng không thể xua đi cái lạnh lẽo bủa vây Lâm An mỗi khi cô bước qua ngưỡng cửa. Phạm Gia Huy, chồng cô, đã về từ bao giờ. Anh ta đang ngồi trong phòng khách, áo sơ mi vẫn phẳng phiu, tay cầm ly trà gừng, mắt dán vào màn hình máy tính bảng. Anh ta ngẩng đầu lên khi nghe tiếng bước chân, nụ cười công thức nở trên môi, nhưng ánh mắt lướt qua cô hờ hững, như nhìn một bức tranh trang trí chứ không phải người vợ vừa trở về sau một sự kiện quan trọng.

"Em về rồi đấy à? Đêm nay tiệc tùng chắc vất vả lắm." Giọng anh ta vẫn trầm ấm, lịch thiệp như mọi khi, nhưng thiếu hẳn sự quan tâm thực lòng. Lâm An gật đầu, đặt túi xách xuống ghế sofa bọc da Ý. "Anh cũng chưa ngủ sao?"

"Anh có vài việc cần xử lý. Em cứ nghỉ ngơi trước đi." Gia Huy trả lời cụt lủn, ánh mắt nhanh chóng quay về màn hình. Một bức tường vô hình lại sừng sững dựng lên giữa họ, dày đặc và kiên cố hơn bao giờ hết. Cô đơn. Từ ngữ ấy cứ lởn vởn trong đầu Lâm An, như một con quỷ ám. Cô là CEO tài ba, là người phụ nữ thành công trong mắt cả xã hội, nhưng lại thất bại thảm hại trong chính ngôi nhà của mình. Bao nhiêu đêm, cô trở mình trằn trọc, tự hỏi liệu cuộc hôn nhân này còn ý nghĩa gì ngoài một danh xưng đẹp đẽ, một sự kết hợp hoàn hảo trên giấy tờ. Gia Huy vẫn luôn chu đáo trước mặt người ngoài, vẫn gọi cô là "bà xã" với ngữ điệu ngọt ngào nhất, nhưng đằng sau cánh cửa đóng kín, sự xa cách của anh ta cứ dần biến cô thành một cái bóng.

Bỗng, tiếng bước chân quen thuộc từ cầu thang vọng xuống. Bà Phạm Thị Minh Châu, mẹ chồng Lâm An, xuất hiện. Bà vận bộ lụa màu mận chín, tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ quyền uy lạnh lùng. Nụ cười mỏng manh trên môi bà thường trực, nhưng đôi mắt sắc như dao cau không bao giờ che giấu được sự dò xét và khinh thường ẩn sâu bên trong. Bà lướt qua Lâm An, ánh mắt dừng lại ở chiếc đầm dạ hội. "Con An mới về đấy à? Trông con vẫn rạng rỡ như hồi trẻ vậy."

Lâm An cố nặn ra một nụ cười thật tươi, tiến lại gần: "Vâng, con chào mẹ. Mẹ chưa ngủ ạ?"

Bà Châu không trả lời thẳng vào câu hỏi. Bà chậm rãi ngồi xuống ghế bành, nhấp một ngụm trà. "Con An này, mẹ biết con bận rộn với công việc, nhưng cũng nên chú ý đến chuyện gia đình một chút. Gia Huy nó cũng đã ba mươi sáu tuổi rồi, cái tuổi mà lẽ ra đã phải có hai ba đứa con chạy quanh nhà. Nhà mình cũng cần có tiếng trẻ con cho vui cửa vui nhà, con nhỉ?"

Lời nói của bà Châu nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng mỗi từ lại như một nhát dao cứa vào trái tim Lâm An. "Con An này, mẹ biết con bận rộn với công việc..." – đó là lời trách móc khéo léo. "Hồi trẻ vậy" – đó là lời nhắc nhở về quá khứ "nữ hoàng ảnh mạng" mà bà chưa bao giờ thực sự chấp nhận. "Tiếng trẻ con" – đó là áp lực nặng như ngàn cân đá đè lên vai Lâm An mỗi ngày, nỗi sợ hãi về buồng trứng đang yếu dần, về cơ hội làm mẹ đang trôi tuột khỏi tầm tay.

Lâm An siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. "Con hiểu ý mẹ ạ. Con và anh Huy vẫn đang cố gắng."

Bà Châu nhướng mày, ánh mắt quét qua Gia Huy, người vẫn đang dán mắt vào máy tính bảng, không hề có ý định can thiệp. "Cố gắng? Mẹ thấy con dường như chỉ cố gắng cho sự nghiệp của mình thôi. Danh tiếng của con, tiền bạc của con, ai mà chẳng biết. Nhưng một người phụ nữ, giá trị lớn nhất vẫn là ở việc vun vén gia đình và sinh con nối dõi." Bà khẽ đặt tách trà xuống, tạo ra một tiếng động thanh mảnh nhưng vang dội trong không gian tĩnh lặng. "Mẹ không muốn nói nặng lời, nhưng con cũng nên suy nghĩ kỹ. Gia đình họ Phạm không thiếu cháu. Nhưng mẹ muốn là cháu đích tôn của Gia Huy."

Lâm An cảm thấy một dòng máu nóng dồn lên não, nhưng cô vẫn giữ nguyên nụ cười. Cô đã quá quen với những màn "khuyên nhủ" này. Mẹ chồng cô là bậc thầy của nghệ thuật bóp nghẹt người khác bằng sự lịch thiệp và những lời lẽ "chính đáng". Cô là con dâu, là người ngoài, mãi mãi không bao giờ có thể sánh bằng máu mủ ruột thịt trong mắt bà. Gia Huy, người chồng được gọi là "soái ca" của cô, vẫn im lặng, không đứng về phía ai, luôn chọn cách né tránh mọi mâu thuẫn trực diện. Sự thờ ơ của anh ta còn khiến cô đau đớn hơn cả những lời cay nghiệt của mẹ chồng.

Đêm đó, Lâm An tắm mình trong bồn nước nóng, cố gắng gột rửa đi những mệt mỏi và uất ức. Cô nhìn vào gương, thấy một người phụ nữ thành đạt, mạnh mẽ, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự trống rỗng và bất lực. Cô nhớ về những ngày tháng thanh xuân rực rỡ, nhớ về mối tình đầu trong sáng, nhớ về những ước mơ từng cháy bỏng. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, bị chôn vùi dưới gánh nặng của trách nhiệm và vỏ bọc hoàn hảo. Áp lực, nỗi sợ hãi, sự cô đơn, tất cả như một tảng đá đè nặng lên ngực cô.

Khi Lâm An bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc còn ẩm ướt, cô thấy Gia Huy đã nằm trên giường, quay lưng về phía cô. Chiếc điện thoại của anh ta đặt úp trên tủ đầu giường. Bỗng, màn hình điện thoại nhấp nháy, một tin nhắn mới đến. Tò mò, hay đúng hơn là một linh cảm bất an, Lâm An tiến lại gần. Cô vô tình nhìn thấy dòng chữ hiện rõ trên màn hình, như một lưỡi dao sắc lạnh xuyên thẳng vào tim cô:

"Em nhớ anh. Anh về muộn, đừng quên uống sữa nhé, anh yêu." Kèm theo là một biểu tượng trái tim màu hồng.

chat_bubble Bình luận đoạn này

"Trích dẫn đoạn văn đang được chọn..."
arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward