Chương 2: Mỹ Nhân Cảng Vụ

Sáng sớm hôm sau, trước khi ánh nắng kịp len qua khe cửa, Reyes đã ngồi dậy — trong đầu anh, những gì xảy ra ngày hôm qua vẫn còn đó, nhưng hướng đi đã rõ hơn.

Ngô Thị Hương không có thói quen đọc báo cáo trong thùng rác.

Nhưng hôm đó, tờ giấy cuộn tròn nằm ngay cạnh chân bàn làm việc của cô – ai đó đã vứt vào và trượt ra ngoài. Cô nhặt lên, định bỏ vào thùng đúng vị trí, rồi mắt cô chạm vào dòng chữ đầu tiên trên trang một.

Phân tích tối ưu hóa năng lực thông quan cầu tàu số 3–5, Cảng Đà Thành. Kịch bản giảm 23% thời gian chờ bằng tái phân bổ lịch neo đậu.

Hương kéo ghế ngồi xuống. Đọc. Đọc lại.

Đây không phải báo cáo bình thường. Đây là công trình của một người hiểu cảng từ bên trong – từng con số được kiểm chứng bằng dữ liệu thực tế, từng giải pháp đều khả thi về mặt vận hành. Cuối tài liệu: Lê Quang Vũ – Thuyền trưởng Hải Vương 08.

Cô nhớ cái tên này. Hai ngày trước, cô nhận được email tố cáo vi phạm quy trình của Meridian Port Corp – người gửi cũng là Lê Quang Vũ, và ông ta đã bị sa thải cùng ngày gửi email đó.

Hương nhìn ra cửa sổ. Cảng Đà Thành đang vào ca chiều – những chiếc xe nâng di chuyển như kiến, tiếng còi tàu vang lên từ xa. Đây là nơi bà ngoại cô từng làm kế toán, nơi cha cô từng làm hoa tiêu, nơi cô đang làm Giám đốc Cảng vụ ở tuổi ba mươi tám – và đang theo dõi từng động thái của Meridian Port Corp đang dần thâu tóm quyền kiểm soát vận hành.

Cô cầm điện thoại lên.

---

Quán cà phê ven sông Hàn lúc bốn giờ chiều vắng hoe. Lê Quang Vũ ngồi ở bàn góc, ly đen đá gần cạn, mắt nhìn ra nước.

Anh nghe tiếng gót giày trên nền gạch lát rồi mới quay lại. Người phụ nữ bước vào mặc vest xanh navy, tóc búi gọn, cặp mắt sắc như người quen đánh giá hồ sơ.

"Thuyền trưởng Lê Quang Vũ?" Cô kéo ghế ngồi xuống không cần được mời. "Tôi là Ngô Thị Hương, Giám đốc Cảng vụ Đà Thành."

Vũ đặt ly xuống. "Tôi đã bị sa thải. Cô không cần trao đổi với tôi về vấn đề cảng."

"Tôi đọc bản phân tích của anh." Cô đặt tập tài liệu lên bàn – chính tờ giấy anh đã viết và ai đó đã vứt đi. "Tại sao anh không gửi trực tiếp cho tôi?"

Anh nhìn tờ giấy. Rồi nhìn cô. "Tôi gửi cho cơ quan có thẩm quyền phê duyệt ngân sách. Cảng vụ chỉ là đơn vị giám sát."

"Cảng vụ," cô nói chậm rãi, "cũng là đơn vị duy nhất hiện tại đang cố ngăn Meridian Port Corp nắm quyền kiểm soát lịch điều phối toàn cảng." Cô mở trang đầu tài liệu, chỉ vào dòng số liệu. "Anh tính toán tổn thất kinh tế nếu họ độc quyền điều phối. Tôi muốn biết anh tính bằng dữ liệu nào."

Vũ nhìn cô ba giây. Rồi anh kéo ghế lại gần hơn và bắt đầu giải thích.

Mặt trời xuống thấp. Hai người vẫn ngồi đó, xung quanh là các tờ giấy trải ra như hải đồ, giọng họ ngày càng thấp hơn và nhanh hơn, cắt nhau ở những điểm quan trọng.

Khi Hương đứng dậy lúc sáu giờ tối, ánh mắt cô có điều gì đó khác với lúc bước vào.

"Tôi cần anh làm cố vấn độc lập cho Cảng vụ. Chính thức." Cô đưa danh thiếp. "Hợp đồng tư vấn – anh không bị ràng buộc bởi quy định nội bộ Meridian nữa."

Vũ cầm danh thiếp. Nhìn số điện thoại. "Tại sao cô tin tôi?"

"Tôi không tin người," cô nói thẳng. "Tôi tin dữ liệu. Và dữ liệu của anh đúng."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...