Chương 3: Thái Tử Ngủ Gật: Con Trai Chủ Tịch Mắc Kẹt Trong Lưới Tình Và Quyền Lực
schedule 11:42 - 12/04/2026
Cài đặt Đọc
Chạm/Vuốt mép phải màn hình sang chương mới, trái về chương cũ.
Tiếng giày da cao cấp gõ lạch cạch trên sàn cẩm thạch. Lâm Gia Huy bước vào, mang theo mùi hương nước hoa đắt tiền và vẻ phong độ đúng chuẩn công tử nhà giàu. Anh ta đẹp trai, lịch lãm, mái tóc được vuốt gel bóng mượt, bộ vest Ý ôm sát khoe vóc dáng cân đối. Nhưng ánh mắt anh ta lại trống rỗng, một sự lơ đãng thường trực, thiếu đi cái khí chất sắc bén, uy quyền mà người cha đã dày công gầy dựng.
Lão Vương đang lặng lẽ lau dọn góc hành lang khu văn phòng giám đốc, cái bóng còm cõi của ông lẫn vào bức tường. Ông nheo mắt nhìn con trai mình, nỗi đau đớn ngầm ngấm trong lồng ngực. Gia Huy, người con trai độc nhất, niềm hy vọng một thời của ông, giờ đây lại mang vẻ bất mãn, uể oải như kẻ bị giam cầm trong chính lồng son do ông tạo ra.
Nguyễn Diễm Quỳnh xuất hiện ngay sau đó, như một cái bóng không thể tách rời. Cô ta khoác lên mình bộ đầm công sở ôm sát, tôn lên đường cong hoàn hảo, mỗi bước đi đều phô diễn sự tự tin đến kiêu ngạo. Gương mặt trang điểm tỉ mỉ, đôi môi mím chặt, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Gia Huy, rồi khinh khỉnh dừng lại trên người Lão Vương.
Một cái nhíu mày đầy vẻ ghê tởm. Một tiếng tặc lưỡi nhẹ bẫng nhưng đủ sức xé toang không khí. Lão Vương cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt cây lau nhà. Ông biết, đó là lời nhắc nhở cho sự tồn tại vô nghĩa của ông trong mắt cô ta. Diễm Quỳnh không thèm nhìn thêm một cái, kéo tay Gia Huy bước thẳng vào phòng họp, bỏ lại phía sau một làn hương nước hoa nồng nặc và sự khinh miệt lạnh lẽo.
Lão Vương vẫn tiếp tục công việc của mình, di chuyển chậm rãi về phía phòng họp. Cánh cửa kính mờ không ngăn được những tiếng nói vọng ra. Diễm Quỳnh đang thao thao bất tuyệt, giọng nói sắc lạnh, dứt khoát như đinh đóng cột. Gia Huy chỉ đáp lại bằng những câu yếu ớt, những tiếng ừ hử thiếu sức sống. Rõ ràng, anh ta đang bị cô ta dắt mũi.
Ông nghe loáng thoáng về "Dự án Nâng tầm Đô thị", một cái tên hoa mỹ che đậy sự tham lam và rủi ro chồng chất. Diễm Quỳnh muốn dùng nó để thâu tóm thêm đất vàng, đẩy nhanh quá trình giải tỏa, bất chấp những hệ lụy xã hội. Lão Vương đã điều tra kỹ. Đây là một con dao hai lưỡi, một cái bẫy tinh vi. Kẻ nào đặt bút ký, kẻ đó sẽ trở thành con tốt thí cho mưu đồ của cô ta.
Tiếng cãi vã nhỏ dần, rồi chỉ còn giọng Diễm Quỳnh vang lên. "Anh à, anh phải tin em. Dự án này sẽ đưa Hắc Long lên tầm cao mới. Anh sẽ chứng minh được năng lực của mình với cha anh. Hay anh sợ?" Giọng cô ta đầy vẻ thách thức, pha chút mỉa mai.
Lão Vương có thể hình dung ra Gia Huy đang nhăn nhó, né tránh ánh mắt của vị hôn thê. Anh ta luôn bị ám ảnh bởi cái bóng quá lớn của ông, luôn sợ hãi bị đánh giá là kém cỏi. Diễm Quỳnh đã nắm thóp được điểm yếu đó.
Một lúc im lặng nặng nề. Rồi tiếng thở dài của Gia Huy. "Nhưng... dự án này... rủi ro quá lớn. Chúng ta cần xem xét thêm." Giọng anh ta yếu ớt như một lời van xin.
Diễm Quỳnh bật cười khẩy, một tiếng cười khô khốc. "Rủi ro? Hay anh không có đủ bản lĩnh? Cha anh sẽ nghĩ gì khi biết anh chần chừ trước một cơ hội vàng như thế này? Hay anh muốn ông ấy thấy anh mãi chỉ là một đứa trẻ sợ hãi, không dám đối mặt với trách nhiệm?"
Những lời đó như những nhát dao găm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu kín của Gia Huy. Lão Vương biết. Ông đã chứng kiến con trai mình lớn lên với sự mặc cảm đó. Ông đã từng hy vọng Gia Huy sẽ vượt qua, nhưng giờ đây, anh ta lại để chính kẻ khác lợi dụng nó để thao túng.
"Đừng lo, mọi thứ đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Em sẽ gánh chịu mọi trách nhiệm. Anh chỉ cần ký." Giọng Diễm Quỳnh dịu xuống một chút, nhưng sự lạnh lùng và tính toán vẫn ẩn hiện. "Anh muốn chứng minh mình xứng đáng với vị trí này, phải không?"
Lão Vương đứng chết lặng bên ngoài cánh cửa. Ông biết chuyện gì sắp xảy ra. Gia Huy sẽ ký. Anh ta không đủ mạnh mẽ để chống lại sự thao túng của Diễm Quỳnh, cũng không đủ thông minh để nhận ra cái bẫy đã giăng sẵn. Anh ta muốn chứng tỏ bản thân, nhưng lại đang tự đẩy mình vào vực thẳm.
Một tiếng xoẹt nhẹ, tiếng bút máy lướt trên giấy. Lão Vương nghe rõ mồn một. Tim ông thắt lại. Ông không cần nhìn cũng biết, đó là chữ ký của Lâm Gia Huy, con trai ông, đang phê duyệt một văn bản quan trọng. Văn bản đó không chỉ là cái gật đầu cho một dự án rủi ro, mà còn là chiếc chìa khóa trao thêm quyền lực khủng khiếp vào tay Diễm Quỳnh. Một chữ ký vô tri, đánh đổi bằng cả tương lai Hắc Long Group, và có thể là cả sinh mạng chính trị của Lâm Gia Huy.
Lão Vương siết chặt cán chổi, đôi mắt mờ đục bỗng lóe lên tia sáng lạnh lẽo đến đáng sợ. Ông hít một hơi sâu, mùi hương nước hoa nồng nặc từ Diễm Quỳnh vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời chế giễu cho sự yếu kém của con trai ông, và sự bất lực của ông trong thân phận một lão lao công câm điếc.
Chiếc chìa khóa vừa được trao đi. Lồng son giờ đã mở rộng. Không phải để giải thoát, mà là để nhốt chặt thêm một kẻ khờ dại vào bẫy rập của ác quỷ. Lão Vương biết, cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo, tham lam và mù quáng này sẽ đắt hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.