Đọc Tiểu Thuyết

Chương 8: Quá Khứ Hiện Về: Nỗi Ám Ảnh Giấu Kín Của Nữ Giám Đốc

schedule 11:44 - 12/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Lão Vương lặng lẽ quét dọn hành lang tầng ba, đôi mắt lờ mờ quét qua từng khuôn mặt giám đốc trẻ tuổi kiêu căng lướt qua ông như không khí. Cái vẻ mặt khinh thường cố hữu in hằn trên mỗi ánh mắt ấy đã quá quen thuộc, nhưng hôm nay, nó lại như một chiếc chìa khóa. Kể từ ngày Nguyễn Diễm Quỳnh ra tay sỉ nhục Trần Minh An, một ý nghĩ đã nhen nhóm trong đầu lão. Không phải chỉ là sự kiêu ngạo, mà là một thứ gì đó sâu hơn, một vết sẹo cũ rỉ máu. Lão Vương biết rõ, chỉ có những kẻ từng nếm trải tận cùng sự khinh bỉ mới có thể trở nên tàn nhẫn đến mức ấy.

Đêm về, khi tòa nhà Hắc Long chìm vào tĩnh lặng, Lão Vương không về căn phòng lao công ẩm thấp mà ông dùng để che mắt thiên hạ. Ông lầm lũi đi vào một căn phòng bí mật dưới lòng đất, nơi hệ thống máy tính tối tân nhất được ẩn giấu. Những ngón tay gầy gò, chai sạn thoăn thoắt lướt trên bàn phím, một vẻ linh hoạt không ai ngờ tới từ dáng vẻ run rẩy ban ngày của ông. Mạng lưới thông tin ngầm mà ông đã xây dựng từ hàng thập kỷ qua bắt đầu hoạt động. Những tài liệu mật, những hồ sơ lưu trữ tưởng chừng đã bị chôn vùi trong lớp bụi thời gian, từng chút một hiện ra.

Mục tiêu của Lão Vương rất rõ ràng: Nguyễn Diễm Quỳnh. Ông muốn biết mọi thứ về cô ta, không phải chỉ là những bản lý lịch hoàn hảo được tập đoàn đánh bóng. Ông muốn đào sâu vào cái quá khứ bị chôn vùi, nơi mà những vết thương đầu tiên đã tạo nên con người cô ta ngày hôm nay. Dữ liệu bắt đầu đổ về. Những mảnh ghép rời rạc về một cô bé Nguyễn Diễm Quỳnh ở một khu ổ chuột ven sông Sài Gòn, nơi mùi rác thải và mồ hôi là thứ duy nhất bám lấy ký ức tuổi thơ. Những ánh mắt khinh bỉ của bạn bè khi cô bé mặc bộ quần áo vá víu, những lời chê bai cay độc từ giáo viên khi cô không đủ tiền mua sách vở. Tất cả vẽ nên một bức tranh về sự nghèo khó cùng cực, một tuổi thơ bị xã hội quay lưng.

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Lão Vương tìm thấy một khoảng trống lớn trong hồ sơ của Diễm Quỳnh, một giai đoạn biến mất bí ẩn vào năm cô mười bảy tuổi. Ông đẩy sâu hơn vào mạng lưới, ra lệnh cho những "cái bóng" trung thành của mình đi tìm kiếm những câu chuyện thầm kín, những hồ sơ cảnh sát cũ nát, những mẩu tin tức địa phương bị lãng quên. Mấy ngày sau, một tệp tài liệu đặc biệt được gửi đến ông. Đó là một bài báo điện tử bị ẩn sâu trong kho lưu trữ của một tờ báo địa phương nhỏ, tiêu đề giật gân: "Vụ Lừa Đảo 'Quỹ Đầu Tư Ma' Hủy Hoại Hàng Chục Gia Đình Nghèo Khó: Ai Là Kẻ Chủ Mưu Thực Sự?"

An old, blurry newspaper article image about a financial scam, with a faded photo of a young, defiant girl in the corner. The article is in Vietnamese, focusing on "vụ lừa đảo" and "Quỹ Đầu Tư Ma".

Lão Vương dừng lại. Ông đọc từng chữ, từng dòng, ánh mắt sắc như dao cau. Bài báo kể về một vụ lừa đảo tài chính quy mô lớn, do một kẻ tự xưng là "chuyên gia đầu tư" đã gom góp tiền của hàng chục gia đình nghèo khó trong khu phố, hứa hẹn lợi nhuận khổng lồ rồi biến mất tăm. Hàng trăm gia đình rơi vào cảnh trắng tay, nợ nần chồng chất. Trong số đó có gia đình Nguyễn Diễm Quỳnh. Người gây ra vụ lừa đảo đó không ai khác chính là ông chú họ xa, một kẻ cờ bạc khát nước. Cả khu phố đổ lỗi cho gia đình Diễm Quỳnh, cho rằng họ đồng lõa. Cô bé mười bảy tuổi đã phải hứng chịu tất cả cơn thịnh nộ, sự phỉ báng và những lời nguyền rủa cay nghiệt nhất. Cô bị đuổi học, bị ném đá vào nhà, bị gọi là "con của kẻ lừa đảo".

Bài báo không nêu đích danh Nguyễn Diễm Quỳnh, chỉ nhắc đến "một cô gái trẻ mười bảy tuổi, cháu gái của kẻ chủ mưu, người đã phải bỏ học giữa chừng vì sự ghẻ lạnh của xã hội và áp lực nợ nần". Nhưng bức ảnh nhỏ, mờ mờ đi kèm bài báo, chụp một cô gái gầy gò với đôi mắt rực lửa sự căm hờn và tủi nhục, đã khiến Lão Vương lạnh gáy. Đó chính là Diễm Quỳnh, trẻ hơn rất nhiều, nhưng ánh mắt ấy, cái khí chất bất khuất ấy, không thể lẫn vào đâu được.

Ông lướt xuống cuối bài báo, nơi một dòng chữ nguệch ngoạc viết tay, gần như bị xóa mờ, đập vào mắt ông. Dường như ai đó đã viết vội vàng, đầy uất hận, rồi cố gắng xóa đi trong vô vọng. Lão Vương đưa ngón tay trỏ, lần theo từng nét chữ. Dù mờ nhạt, nội dung vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí ông:

'Tôi sẽ không bao giờ để ai coi thường mình nữa. Sức mạnh là tất cả.'

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Lão Vương. Ông đã tìm thấy nó. Nguồn gốc của sự tàn nhẫn, của lòng tham không đáy, của cái khát khao quyền lực bệnh hoạn. Hóa ra, Nguyễn Diễm Quỳnh không phải tự nhiên mà trở thành như vậy. Cô ta đã được 'tôi luyện' trong chính ngọn lửa của sự khinh bỉ và tủi nhục. Ánh mắt Lão Vương vụt lên vẻ phức tạp, vừa thấu hiểu, vừa lạnh lùng. Ông nhìn chằm chằm vào dòng chữ định mệnh ấy, rồi nhìn lên bức ảnh mờ của cô gái trẻ năm nào. Một kế hoạch tàn khốc hơn, sâu sắc hơn, bắt đầu hình thành trong tâm trí ông. Trò chơi này không chỉ là vả mặt. Nó còn là thanh tẩy, là bóc trần những vết sẹo mục ruỗng tận cùng của một linh hồn. Ông sẽ cho cô ta thấy, sức mạnh không phải là tất cả, và cái giá của sự khinh miệt là đắt như thế nào. Nhưng trước hết, ông cần một bằng chứng cụ thể hơn, một con mồi hoàn hảo để phơi bày bản chất thật của Nguyễn Diễm Quỳnh. Và Lão Vương đã biết, ai sẽ là con mồi tiếp theo.

chat_bubble Bình luận đoạn này

"Trích dẫn đoạn văn đang được chọn..."
arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward