Chương 1: Nỗi Nhục Dưới Mái Nhà Xưa

Trời Hà Nội hôm nay mưa tầm tã, những giọt nước lăn dài trên những tấm kính của biệt thự, tạo nên âm thanh rào rào như tiếng khóc của những kẻ lạc lối.

Lê Mai đứng trong căn bếp rộng lớn, nơi cô đã từng cảm thấy tự hào khi chế biến những món ăn ngon, bây giờ lại trở thành nơi cô cảm thấy tủi nhục và nỗi đau.

Cô mím môi, đôi tay khéo léo băm nhuyễn hành, tỏi, hương vị quen thuộc đang dần hiện lên, nhưng không thể nào xóa nhòa được những ánh mắt khinh thường của mẹ chồng.

"Cái gì mà lại có thể gọi là món ăn chứ?" - Giọng nói đanh thép của Hà Thịnh vang lên như một nhát dao đâm vào lòng tự trọng của cô.

Người phụ nữ lớn tuổi đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng như băng giá.

"Con làm món này để cho ai?

Con chưa từng biết đến thực phẩm tươi ngon, mà chỉ biết sử dụng nguyên liệu đã hỏng." - Hà Thịnh nhíu mày, giọng điệu chế giễu.

Lê Mai cảm thấy những lời nói đó như những mũi tên bắn vào trái tim đang rỉ máu của mình.

Trong lòng cô, sự uất ức dâng trào, nhưng cô chỉ biết cúi đầu, không dám phản kháng.

Những năm tháng sống dưới cái bóng của gia đình chồng, cô đã học cách im lặng, nhưng hôm nay, sự kìm nén đã đến đỉnh điểm.

"Mẹ, món này con đã thử nghiệm rất nhiều lần rồi, nó hoàn hảo mà." - Lê Mai cố gắng nói với sự tự tin, nhưng âm thanh của cô lại như một tiếng thì thầm giữa cơn bão.

"Hoàn hảo?

Con đang đùa à?

Chỉ cần nhìn vào nó thôi, tôi đã biết là không thể ăn được." - Hà Thịnh liếc nhìn với vẻ khinh bỉ.

Ánh mắt của mẹ chồng như muốn thiêu rụi mọi cố gắng của cô.

"Nếu con không thể làm ra những món ăn đúng nghĩa, thì hãy cút ra khỏi nhà này!" - Hà Thịnh quát lên, giọng điệu không thể chối cãi.

Lê Mai cảm thấy chân mình như không còn sức đứng vững, cô khẽ lùi lại một bước, lòng tràn đầy sự tủi nhục.

Cô đã từng là một đầu bếp nổi tiếng, luôn tự hào về tài năng của mình, nhưng giờ đây, mọi thứ đều tan vỡ.

Giọt nước mắt không thể kìm nén chảy xuống má, cô nhanh chóng quay mặt đi để mẹ chồng không thấy được sự yếu đuối của mình.

"Mẹ, con chỉ muốn mọi người cùng ăn một bữa cơm ngon." - Lê Mai cố gắng lý giải, nhưng Hà Thịnh đã không còn kiên nhẫn.

"Cơm ngon?

Đó là một trò đùa!

Con không xứng đáng đứng trong bếp này." - Hà Thịnh gắt gỏng.

Mỗi lời nói của mẹ chồng như những cái tát vào mặt cô, tát vào lòng tự trọng đã bị chà đạp.

Cô không thể tiếp tục chịu đựng thêm nữa.

"Mẹ, con sẽ không để mẹ coi thường con mãi như vậy!" - Lê Mai thốt lên, trái tim cô như đang đập mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nhưng chỉ nhận lại được một cái nhìn khinh bỉ từ Hà Thịnh.

"Cút ra khỏi phòng bếp ngay lập tức!" - Hà Thịnh chỉ tay về phía cửa.

Như một kẻ tội đồ, Lê Mai bước ra khỏi căn bếp, lòng đầy uất ức.

Cô không thể tin rằng, người phụ nữ mà cô đã cố gắng chiều chuộng lại có thể nhẫn tâm đến như vậy.

Ra khỏi biệt thự, mưa vẫn rơi, nhưng lần này, nước mắt của cô hòa cùng với những giọt mưa, tạo thành một dòng chảy vô hình.

Cô đứng dưới mái hiên, lòng tràn đầy nỗi đau và sự tức giận.

"Tôi sẽ không để những lời nói đó định nghĩa tôi!" - Lê Mai tự nhủ, quyết tâm trong lòng dâng lên.

Cuộc thi Đầu bếp số 1 Đông Nam Á đang đến gần, và cô sẽ không cho phép bản thân mình gục ngã.

Mặc dù mọi thứ đang sụp đổ, cô sẽ đứng lên, sẽ chứng minh cho cả thế giới thấy rằng cô là ai.

"Tôi là Chef Rose, và tôi sẽ trở lại!" - Lê Mai thầm thì, ánh mắt sáng lên như những vì sao giữa bầu trời đen tối.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...