Chương 4: Cuộc Khủng Hoảng Tại Cảng Đà Thành
Ánh nắng buổi sáng phản chiếu trên mặt biển xanh biếc như hứa hẹn một ngày mới đầy hứa hẹn.
Tuy nhiên, không khí tại cảng Đà Thành lại nặng nề, đầy lo âu.
Lê Quang Vũ đứng bên bờ, đôi tay siết chặt vào lan can, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía chiếc tàu hàng lớn đang tiến vào bến.
Tim anh đập mạnh, những ký ức về ngày bị sa thải lại hiện về, từng nhát dao cứa vào lòng tự tôn của một thuyền trưởng.
Giờ đây, anh không chỉ là một người bị đuổi, mà còn là một người đang chiến đấu để bảo vệ cái mà anh yêu quý nhất.
Ngô Thị Hương, giám đốc Cảng vụ, xuất hiện bên cạnh anh, đôi mắt sắc lạnh như dao, ánh nhìn quyết đoán.
“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ,” cô nói, giọng điệu chắc nịch, “tôi đã nhận được thông tin rằng tàu hàng này đang gặp rắc rối.”
Quang Vũ quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng.
“Tôi đã thấy những thủ tục pháp lý mờ ám từ Meridian Port Corp,” anh đáp, “họ đang cố gắng chặn tàu này lại.”
Ngô Thị Hương gật đầu, vẻ mặt không thể hiện bất kỳ sự hoang mang nào.
“Chúng ta cần chuẩn bị bằng chứng,” cô nói, “bản sao kê tài khoản ngân hàng, file ghi âm cuộc gọi, mọi thứ có thể giúp chúng ta lật kèo.”
Quang Vũ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, anh biết rằng cuộc chiến này không đơn giản.
“Thời gian không còn nhiều,” anh nhấn mạnh, “chúng ta chỉ còn 24 giờ trước khi cuộc họp của các cổ đông diễn ra.”
Ngô Thị Hương nhướng mày, sự quyết tâm trong đôi mắt càng thêm rõ rệt.
“Hãy bắt đầu từ việc thu thập bằng chứng,” cô nói, “tôi sẽ liên hệ với đội ngũ pháp lý của cảng để chuẩn bị hồ sơ cần thiết.”
“Đồng ý,” Quang Vũ đáp, “nhưng trước hết, tôi cần phải đi gặp thuyền trưởng của tàu hàng.”
Họ cùng nhau nhanh chóng rời khỏi bến cảng, bước vào một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi.
Trên đường, không khí căng thẳng như thể đang chờ đợi một cơn bão lớn.
Quang Vũ không thể ngừng nghĩ về tình huống mà họ đang đối mặt.
“Nếu không cứu được tàu này, chúng ta sẽ mất tất cả,” anh nói, giọng nói trầm xuống.
Ngô Thị Hương nhìn thẳng về phía trước, quyết tâm trong giọng nói.
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra.”
Họ đến nơi, chiếc tàu hàng lớn đang neo đậu, những công nhân đang vội vã sắp xếp hàng hóa.
Quang Vũ bước lên tàu, tìm gặp thuyền trưởng.
“Thuyền trưởng, chúng tôi cần nói chuyện ngay lập tức,” anh nói, giọng điệu khẩn trương.
Thuyền trưởng, một người đàn ông trung niên với nét mặt mệt mỏi, nhìn Quang Vũ với ánh mắt nghi ngại.
“Có chuyện gì?” ông hỏi, lòng đầy lo lắng.
“Chúng tôi nhận được thông tin rằng tàu này bị chặn lại bởi Meridian Port Corp,” Quang Vũ giải thích.
Thuyền trưởng ngay lập tức tái mặt, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
“Chúng ta không thể để họ làm điều đó,” ông nói, “hàng hóa này rất quan trọng.”
“Chúng tôi đang tìm cách giúp đỡ,” Ngô Thị Hương lên tiếng, “nhưng cần sự hợp tác từ ông.”
“Hợp tác?” thuyền trưởng hỏi, ánh mắt lo lắng.
“Chúng tôi cần tất cả thông tin có thể về những thủ tục mà họ đã áp dụng,” Ngô Thị Hương nói, “mỗi chi tiết đều quý giá.”
Thuyền trưởng gật đầu, bắt đầu lục lọi trong hồ sơ.
“Có một số giấy tờ mà tôi đã thấy,” ông nói, “nhưng không chắc chúng có thể giúp ích.”
“Hãy cho chúng tôi xem,” Quang Vũ thúc giục, không thể kiềm chế sự hồi hộp.
Thuyền trưởng đưa cho họ một tập hồ sơ, những trang giấy đã ố vàng với dấu hiệu của sự gấp gáp.
Ngô Thị Hương chăm chú xem xét, ánh mắt sắc sảo quét qua từng chi tiết.
“Chúng ta phải nhanh chóng gửi tất cả thông tin này cho đội ngũ pháp lý,” cô nói.
Quang Vũ không thể rời mắt khỏi những dòng chữ, chúng như những mảnh ghép đang dần hình thành bức tranh lớn hơn về âm mưu của Meridian Port Corp.
“Có lẽ chúng ta cần phải ghi âm lại cuộc gọi của họ,” anh đề nghị.
“Đúng,” Ngô Thị Hương đồng tình, “đó sẽ là bằng chứng bất khả chối cãi.”
Họ nhanh chóng liên lạc với đội ngũ pháp lý, yêu cầu họ chuẩn bị tất cả tài liệu cần thiết cho cuộc họp sắp tới.
“Thời gian không còn nhiều,” Quang Vũ lặp lại, cảm thấy áp lực đè nặng lên vai mình.
“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Ngô Thị Hương quả quyết, ánh mắt quyết tâm như lửa.
Họ tiếp tục làm việc cật lực, mỗi phút giây trôi qua như một thách thức lớn lao.
Cuối cùng, khi trời đã tối, họ đã thu thập đủ thông tin và bằng chứng.
“Chúng ta đã sẵn sàng,” Ngô Thị Hương nói, sự mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định.
Quang Vũ gật đầu, cảm nhận được sức mạnh từ sự hợp tác của họ.
“Chúng ta sẽ bảo vệ cảng này,” anh nói, quyết tâm trong từng chữ.
“Và bảo vệ những gì thuộc về chúng ta,” Ngô Thị Hương thêm vào, cùng với nụ cười tự tin.
Họ đứng nhìn về phía bến cảng, nơi những chiếc tàu đang neo đậu, như những chiến binh sẵn sàng cho cuộc chiến tiếp theo.
Cuộc khủng hoảng 24 giờ chỉ mới bắt đầu, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.