Chương 1: Bước Đầu Đến Tương Lai

Ánh đèn chói lóa từ những chiếc đèn LED trên trần nhà phản chiếu lên mặt bàn kính, tạo ra những hình ảnh lấp lánh như những giọt sương vào buổi bình minh.Bùi Thu Hà đứng giữa phòng họp, cơ thể cô căng cứng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bản trình bày về dự án lò phản ứng hạt nhân mini Genesis-08.

Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, cô cảm thấy như có hàng triệu con côn trùng đang bò lổn nhổn trong bụng."Dự án Genesis-08 không chỉ là bước tiến trong công nghệ hạt nhân, mà còn là hy vọng cho một tương lai bền vững hơn," giọng nói của Tiến sĩ Lê, giám đốc dự án, vang lên chắc nịch.Cô liếc nhìn đồng hồ trên tay, thời gian đang trôi chậm chạp như một buổi chiều hè oi ả.

Một cảm giác lo lắng bao trùm lấy cô.Một giây sau, tiếng máy tính phát ra âm thanh chói tai, màn hình nhấp nháy như sắp hỏng.

Cô nhíu mày, nhận ra có điều gì đó không ổn."Mọi người chú ý!

Có sự cố!" cô kêu lên, nhưng âm thanh của cô bị chìm nghỉm trong sự hoảng loạn đang lan tỏa khắp phòng.Hà định tiến lại gần màn hình khi một ánh sáng chói lóa đột ngột phát ra, mọi thứ xung quanh cô bắt đầu xoay tròn.Cô cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một cơn bão, không gian và thời gian biến mất, để lại chỉ là sự hỗn loạn.Khi mọi thứ dừng lại, cô cảm nhận được hơi thở ngột ngạt của không khí phía trước.

Hà mở mắt, khung cảnh xung quanh khiến cô choáng váng.Sài Gòn 2046 hiện ra trước mắt cô, nhưng không phải là hình ảnh quen thuộc của những con phố đông đúc, nhộn nhịp mà là một thành phố tương lai đầy công nghệ hiện đại.Những tòa nhà chọc trời lấp lánh, xe cộ tự lái lướt qua như bóng ma.

Cô giật mình khi cảm thấy có ánh mắt dõi theo mình.Mồ hôi lại rịn ra trên gáy, cô quay lại, nhìn thấy một bóng hình mờ mờ ở phía xa, người đó đứng yên, chỉ nhìn cô mà không nói gì."Có phải tôi đã bị theo dõi không?" cô tự hỏi, lòng thắt lại.Hà quyết định không để bản thân hoảng loạn.

Cô là một kỹ sư, có lý trí và luôn biết cách thương lượng."Chắc chắn họ sẽ cần thông tin về lò phản ứng hạt nhân mini.

Mình phải tìm cách liên lạc với họ và đề xuất một hợp tác," cô nghĩ, lòng đầy quyết tâm.Cô bước đi, mỗi bước chân vang lên trên mặt đường nhựa sáng bóng, âm thanh như xé tan sự im lặng của thành phố.

Những cyborg lướt qua, những cánh tay cơ khí và ánh mắt lạnh lùng khiến cô cảm thấy rợn người."Hà!" một giọng nói quen thuộc vang lên, khiến cô quay lại.

Đó là một người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ, khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc mặt nạ."Ai vậy?" cô hỏi, giọng có chút run rẩy."Tôi là Huy, một thành viên trong nhóm nghiên cứu thuộc dự án Genesis-08.

Cô còn nhớ tôi không?" ánh mắt Huy ánh lên sự nghiêm túc."Tôi...

tôi nhớ, nhưng sao anh lại ở đây?" cô hỏi, không giấu nổi sự ngạc nhiên."Chúng ta không còn nhiều thời gian.

Phải nhanh chóng rời khỏi đây!" Huy nói, kéo tay cô.Cảm giác lo lắng tràn ngập trong lòng Hà, nhưng cô hiểu rằng mình không thể để cảm xúc chi phối.

"Nếu rời khỏi đây, anh cần cho tôi biết lý do, và làm gì tiếp theo," cô yêu cầu."Cô có thể tin tôi.

Mọi thứ đang bị đe dọa.

Có kẻ đang theo dõi chúng ta, và họ muốn phá hủy dự án Genesis-08!" Huy nói, giọng anh có chút khẩn trương.Cô chớp mắt, cố gắng tiếp nhận thông tin.

"Nhưng tôi cần chứng cứ.

Chỉ nói thôi không đủ," cô đáp, không chút do dự.Huy nhìn cô, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng.

"Được, chúng ta sẽ tìm bằng chứng từ hệ thống an ninh.

Tôi biết nơi đó có camera ghi hình và log server."Giọng cô trở nên sắc bén: "Vậy thì chúng ta phải làm việc đó ngay."Họ bắt đầu di chuyển qua những con đường đông đúc, những ánh sáng neon phản chiếu lên gương mặt cô, tạo thành những mảng màu sắc kỳ lạ.Hà cảm thấy cơ thể mình như đang chạy đua với thời gian, từng nhịp thở dồn dập, từng bước chân như nặng trĩu.

"Chúng ta phải nhanh lên, không thể để họ phát hiện ra," cô nói, cố không để sự sợ hãi lấn át lý trí.Đường phố Sài Gòn 2046 không còn là nơi cô đã từng sống.

Mọi thứ đều xa lạ, nhưng cô biết mình phải chiến đấu để tìm ra sự thật."Đây là nơi tôi đã lưu trữ dữ liệu từ lò phản ứng," Huy chỉ về một tòa nhà lớn, ánh đèn xanh lẻ loi giữa những bóng tối.Hà cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

"Chúng ta phải vào trong, nhưng phải cẩn thận," cô nhấn mạnh.Huy gật đầu, đôi tay anh run rẩy khi họ đến gần cửa ra vào.

Một cảm giác hồi hộp bao trùm, như thể không khí xung quanh đang dày đặc hơn.Cánh cửa tự động mở ra, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ bên trong xộc thẳng vào mặt họ.Hà hít một hơi thật sâu, bước vào trong, lòng đầy quyết tâm.

Mọi thứ phải được làm rõ ràng, không thể để sự mập mờ lấn át lý trí."Chúng ta sẽ tìm thấy bằng chứng để chứng minh sự trong sạch của dự án này," cô nói, giọng đầy tự tin, mặc cho những cơn sóng lo lắng đang vỗ về tâm trí.Huy ngước nhìn cô, ánh mắt anh chứa đầy sự tin tưởng.

"Tôi tin tưởng vào cô, Hà.

Chúng ta sẽ làm được!"Hà mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn không thể không lo lắng.

Sự khủng hoảng đang kéo dài, và chỉ có thời gian mới trả lời được liệu họ có thể cứu lấy tương lai hay không.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...