Chương 2: Thương Lượng Dưới Ánh Đèn Lò Phản Ứng
Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ những đèn huỳnh quang trên trần nhà phản chiếu xuống từng ngóc ngách của phòng nghiên cứu, tạo nên không khí căng thẳng rợn người.
Bùi Thu Hà đứng giữa không gian chật chội, nơi mà những thiết bị công nghệ hiện đại đang hoạt động rì rầm như những sinh vật sống.
Trán cô lấm tấm mồ hôi, nhịp tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực, khi cô nhìn vào màn hình hiển thị số liệu của hệ thống Genesis-08.
Các chỉ số nhấp nháy, dao động một cách bất thường, giống như một quả bom hẹn giờ đang âm thầm tích tụ năng lượng.
Cô đưa tay lên gõ nhẹ vào màn hình, hy vọng rằng những con số kia sẽ dừng lại, nhưng chẳng có gì thay đổi.
“Cô Hà, có chuyện gì không ổn sao?” - giọng nói của một người đàn ông vang lên, kéo cô khỏi dòng suy nghĩ đang xoáy vào những khía cạnh tăm tối.
Đó là Tiến sĩ Vũ, một trong những nhà nghiên cứu hàng đầu của dự án Genesis-08, với đôi mắt sáng rực và bộ đồ lab trắng tinh.
Bị ánh nhìn chờ đợi của anh đè nén, Hà hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh: “Tôi cần biết tình trạng lò phản ứng.
Có bằng chứng nào cho thấy nó đang hoạt động ổn định không?” Tiến sĩ Vũ nhíu mày, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng: “Thực tế là, chúng tôi đang gặp phải một số vấn đề với lò phản ứng hạt nhân mini.” Hà cảm thấy như có một viên đá nặng chèn lên lồng ngực: “Vậy tại sao các bạn không thông báo ngay lập tức?
Một thảm họa có thể xảy ra!” “Chúng tôi đang trong quá trình kiểm tra, nhưng chưa có bằng chứng cụ thể.
Các số liệu từ hệ thống quét 3D địa chất cho thấy lò phản ứng có dấu hiệu bất ổn.” Hà không thể tin vào tai mình, từng chữ của Tiến sĩ Vũ như búa bổ vào đầu cô.
“Vậy các bạn có kế hoạch gì hay không?” - cô hỏi, cố gắng giữ giọng mình không run rẩy.
“Chúng tôi đang xem xét các phương án, nhưng cần thêm thời gian để phân tích dữ liệu.” Mồ hôi bắt đầu chảy dài xuống gáy Hà, cô đưa tay lên lau vội, quyết định không để bản thân bị cuốn vào cơn hoảng loạn.
“Không, các bạn không thể giữ im lặng thêm nữa.
Tình trạng này cần được xử lý ngay lập tức.
Tôi muốn được tham gia vào quá trình này.” “Cô muốn tham gia?” - Tiến sĩ Vũ ngạc nhiên, ánh mắt đăm chiêu.
“Đúng vậy.
Nhưng tôi có điều kiện.
Tôi cần được tiếp cận tất cả các chứng cứ pháp lý liên quan, bao gồm số liệu từ LIMS, camera, và sao kê chi tiết.” “Đó là thông tin nhạy cảm, cô Hà.” “Tôi hiểu, nhưng tôi cũng có quyền lợi của mình.
Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi cần bảo vệ bản thân.” Tiến sĩ Vũ gật gù, nhưng ánh mắt anh vẫn chưa hoàn toàn thuyết phục.
“Cô cần hiểu rằng chúng tôi đang trong tình thế nguy cấp, và mọi quyết định cần phải được cân nhắc kỹ lưỡng.” “Tôi không có thời gian để chờ đợi.
Nếu thảm họa xảy ra, sẽ không còn ai để mà bàn luận.” Những câu từ của cô như những lưỡi dao sắc bén, cắt xuyên qua bầu không khí ngột ngạt.
Tiến sĩ Vũ nhìn cô, sự kiên định trong ánh mắt làm cho lòng cô có chút ấm áp, nhưng cũng không kém phần lo âu.
“Được rồi, tôi sẽ xem xét yêu cầu của cô.
Nhưng cô cũng cần hiểu rằng, chúng tôi cần phải bảo mật thông tin.” “Đồng ý.
Chúng ta có thể ký hợp đồng rõ ràng về điều này.” “Hợp đồng?” - anh lặp lại, vẻ mặt có chút bất ngờ.
“Đúng vậy.
Tôi không thể mạo hiểm bất cứ điều gì khi mà tình hình đang căng thẳng như thế này.” “Rất tốt.
Tôi sẽ chuẩn bị một bản hợp đồng.” Cả hai nhìn nhau, trong không khí nặng nề của sự thương lượng, một thỏa thuận không chính thức đã hình thành.
Hà cảm thấy như mình đang đứng giữa một cánh rừng bí ẩn, nơi mà những bóng ma âm thầm rình rập, chờ cơ hội để tấn công.
“Cô sẽ không hối hận đâu.” - Tiến sĩ Vũ nói, giọng anh có phần trầm xuống, như một lời hứa và cũng như một dấu hiệu cảnh báo.
Từng giây phút trôi qua như kéo dài vô tận, khi Hà quay lại màn hình, những con số vẫn nhấp nháy, biểu thị trạng thái bất ổn.
“Mọi thứ phải được làm sáng tỏ.” - Hà thầm nghĩ, khi ánh mắt cô dán chặt vào những dữ liệu, tìm kiếm một lối thoát trong sự hỗn loạn.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía cuối phòng, kéo tất cả mọi người vào thực tại.
“Có ai không?” - một giọng nói khác vang lên, lộ rõ sự khẩn cấp.
Hà quay lại, thấy một nhóm nghiên cứu khác đang chạy vào, mặt họ tái mét, không thể giấu nổi vẻ hoảng hốt.
“Lò phản ứng đang phát nổ!
Chúng ta cần phải...!” Tim Hà như ngừng đập, cô nhận ra rằng cuộc chiến của mình không chỉ là với số liệu mà còn là với thời gian.
“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ!” - cô hét lên, giọng đầy quyết tâm.
Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ trở nên hỗn loạn, như một cơn bão ập đến, cuốn trôi đi tất cả hy vọng và sự bình tĩnh.
Hà biết rằng, cuộc đời của cô và tương lai của cả nhân loại phụ thuộc vào những quyết định mà cô sẽ đưa ra ngay lúc này.