Chương 5: Mối Đe Dọa Đến Từ Lão Độc Thiết Huyết

Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính phản chiếu lên khuôn mặt Bùi Thu Hà, khiến đôi mắt cô sáng rực như những vì sao giữa bầu trời đen tối.

Cô ngồi trước máy, trái tim đập nhanh, từng nhịp thở dồn dập như tiếng trống trong một buổi lễ hội xa xưa.

Những dòng dữ liệu liên tục chảy ra từ hệ thống Genesis-08, nhưng bầu không khí trong phòng thí nghiệm lại ngột ngạt đến nghẹt thở.

Hà cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây đàn bị kéo căng tới mức có thể đứt bất kỳ lúc nào.

“Chúng ta không còn thời gian.” Giọng của Lâm, đồng nghiệp của cô, vang lên nhỏ nhẹ nhưng đầy lo âu.

Hà quay lại, ánh mắt sắc lạnh như dao.

“Chúng ta cần phải thu thập log mạng trước khi Lão Độc Thiết Huyết tìm ra vị trí của chúng ta.”
Mồ hôi rịn ra trên gáy cô, cảm giác lạnh lẽo khiến cô rùng mình.

Lâm gật đầu, nhưng đôi tay anh lại run rẩy khi thao tác trên bàn phím, dường như anh đang phải vật lộn với nỗi lo sợ đang dâng trào.

“Tôi đã truy cập vào hệ thống, nhưng có một số thông tin bị mã hóa.” Lâm bối rối thông báo.

“Hãy thử sử dụng thuật toán tối ưu hạt nhân mà chúng ta đã phát triển.” Hà đáp, giọng cương quyết, trong khi lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi.

Nhưng càng lúc, Hà càng cảm thấy áp lực đè nặng lên vai mình.

Chỉ trong vòng 24 giờ qua, nhóm nghiên cứu đã bị Lão Độc Thiết Huyết tấn công vài lần.

Những cuộc tấn công không chỉ là vật lý mà còn là tinh thần.

Những bức ảnh đen tối của nhóm nghiên cứu được phát tán trên mạng, khiến mọi người đều nghi ngờ lẫn nhau.

“Tôi không thể tin rằng hắn lại dám liều lĩnh đến vậy.” Lâm nhíu mày, tiếng nói lộ rõ sự hoảng loạn.

“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế.” Hà khẳng định, đôi mắt cô hiện lên một quyết tâm mạnh mẽ.

Giữa lúc căng thẳng, một âm thanh vang lên từ chiếc máy quét 3D địa chất, nó bắt đầu phát ra những tín hiệu lạ.

“Có điều gì không ổn?” Hà hỏi, ánh mắt không rời khỏi màn hình.

“Có vẻ như có một lỗ hổng trong mạng lưới.” Lâm nói, giọng anh dần trở nên hồi hộp.

Hà đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh.

“Chúng ta cần phải xử lý ngay lập tức.”
Cô bắt đầu thao tác trên máy tính, đầu óc cô như một cỗ máy, nhanh chóng phân tích từng dòng dữ liệu.

“Nếu chúng ta không thể giải mã, hắn sẽ phát hiện ra vị trí của chúng ta.” Hà thầm nghĩ, sự căng thẳng khiến cơ mặt cô giật nhẹ.

Đúng lúc này, điện thoại của Lâm reo lên, ánh mắt của anh chợt hoảng hốt.

“Cái gì vậy?” Hà hỏi, không thể che giấu sự lo lắng.

“Cảnh sát vừa thông báo về một cuộc tấn công lớn từ Lão Độc Thiết Huyết.” Lâm gần như thở không ra hơi.

“Không thể nào!” Hà thốt lên, đáy lòng dâng lên một cảm giác bất an.

“Chúng ta phải đi ngay, không thể ở lại đây thêm nữa.” Lâm thúc giục.

“Đợi đã, nếu chúng ta rời khỏi đây mà không thu thập được dữ liệu, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển.” Hà kiên quyết.

Hà không thể để cảm xúc lấn át lý trí.

Cô biết rõ, cái giá phải trả nếu thất bại sẽ không chỉ là sự nghiệp mà còn là mạng sống của cả nhóm.

“Tôi sẽ ở lại, còn anh hãy đi liên hệ với đội bảo vệ.” Hà quyết định, giọng nói cứng rắn nhưng bên trong cô lại dâng lên một nỗi sợ hãi mãnh liệt.

Lâm nhìn cô, ánh mắt vừa lo lắng vừa đầy nể phục.

“Tôi không thể để cô ở đây một mình.”
“Nếu anh không đi ngay bây giờ, chúng ta sẽ không còn cơ hội nào nữa.” Hà nói, giọng điệu mạnh mẽ, không cho phép Lâm phản đối.

Lâm gật đầu, và Hà thấy được sự bất lực trong ánh mắt anh khi rời khỏi phòng thí nghiệm.

Cô hít một hơi thật sâu, quyết tâm không để những giọt mồ hôi lăn dài trên trán làm mình phân tâm.

“Genesis-08, hãy cho tôi thấy dữ liệu log mạng.” Hà thì thầm, trong lòng cô cầu nguyện mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ.

Nhưng trong khi cô đang mải mê với màn hình, một âm thanh lạ vang lên từ phía cửa ra vào.

Hà đứng khựng lại, trái tim cô như ngừng đập.

Một bóng đen lướt qua, nhanh đến mức cô không kịp nhận ra ai.

“Là hắn!” Hà thầm nghĩ, mồ hôi thấm đẫm lưng áo.

Cô chạy đến cửa, nhưng đã quá muộn.

Bóng đen đã biến mất, nhưng âm thanh của sự tàn phá vang vọng vẫn còn đó.

“Không thể để hắn chiếm được Genesis-08.” Hà tự nhủ, quyết tâm không lùi bước.

Giờ đây, không chỉ là sự sống còn của nhóm nghiên cứu, mà còn là sự tồn vong của một tương lai mà họ đã đặt hết tâm huyết vào đó.

Cô quay lại máy tính, gõ những dòng lệnh một cách điêu luyện, cảm giác áp lực càng lúc càng gia tăng.

“Nếu không kịp thu thập dữ liệu, mọi thứ sẽ trở thành tro tàn.” Hà thầm nghĩ, ánh mắt cô ánh lên một vẻ kiên định.

Và trong giây phút đó, cô biết rằng, cuộc chiến không chỉ với Lão Độc Thiết Huyết, mà còn là cuộc chiến với chính bản thân mình, với thời gian và những thế lực ngầm đang rình rập.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...