Chương 2: Những Điều Kiện Của Nữ Chính

Trong không gian lấp lánh của căn biệt thự, mùi hương của nước hoa đắt tiền hòa quyện cùng ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm sang trọng.

Lê Vy Anh, cô gái với vẻ đẹp sắc sảo và trí tuệ thông minh, đang ngồi trong phòng khách, tay cầm ly trà, ánh mắt kiên định nhưng không kém phần lạnh lùng.

Triết bước vào, cảm nhận được áp lực từ ánh mắt của bà Mai đang đổ dồn về phía mình, như những tia lửa điện hừng hực đang chực chờ bùng nổ.

Trái tim anh đập nhanh, nhịp đập vang lên như tiếng trống giục giã, nhưng anh cố gắng giữ bình tĩnh, ánh mắt không rời khỏi Vy Anh.

“Em không sợ gì cả, phải không?” Triết hỏi, giọng nói trầm ấm, nhưng bên trong cảm xúc đang dâng trào như sóng biển dữ dội.

Vy Anh đặt ly trà xuống bàn, tiếng sứ va chạm nhẹ nhàng, nhưng trong khoảnh khắc đó, không khí như đặc quánh lại, căng thẳng đến nghẹt thở.

“Tôi không muốn bất kỳ điều gì ngoài sự thật.” Cô nói, giọng điềm đạm nhưng kiên quyết, ánh mắt như mũi dao đâm thẳng vào Triết.

Cô đã đặt ra một yêu cầu ngay từ đầu: “Nếu anh muốn tiến xa hơn trong mối quan hệ này, tôi cần anh chứng minh được tài sản của mình.”

Triết cắn môi, cảm giác như bị châm chích bởi từng lời nói của Vy Anh, từng từ như những mũi tên bắn vào lòng tự trọng của anh.

“Tôi có thể chứng minh, nhưng tại sao lại cần phải như vậy?” Anh hỏi, cố gắng níu kéo mối quan hệ này, nhưng giọng nói của anh đã mất đi phần nào sức mạnh.

“Bởi vì tôi không muốn bị lừa dối.” Vy Anh đáp, ánh mắt sắc như dao, khiến Triết không thể nào phản bác, như bị đâm vào một bức tường không thể vượt qua.

Bà Mai ở bên cạnh, nghe cuộc đối thoại, ánh mắt bà ta lộ rõ sự không hài lòng, như thể bà ta đang đứng trên một ván cờ, chuẩn bị cho những nước đi tiếp theo.

“Vy Anh, con không thấy thằng này không xứng với con sao?

Nó chỉ là thằng xe ôm.” Bà ta lên tiếng, giọng mỉa mai, như một mũi kim châm vào lòng tự tôn của Triết.

“Mẹ, con cần chứng minh từ anh ấy, không phải từ mẹ.” Vy Anh phản biện, ánh mắt cương quyết khiến bà Mai phải im lặng, như bị dồn vào thế bí.

Triết thở phào nhẹ nhõm khi thấy Vy Anh đứng về phía mình, nhưng anh biết rằng đây chỉ là khởi đầu cho một thử thách lớn hơn, một ván cược mạo hiểm.

“Vậy em muốn tôi chứng minh như thế nào?” Triết hỏi, nắm chặt tay lại, cảm giác như áp lực đang đè nặng lên vai mình, từng ngón tay siết chặt đến mức rớm máu.

“Tôi cần xem sao kê tài khoản ngân hàng của anh.” Vy Anh nói thẳng thừng, không hề ngần ngại, ánh mắt cô như một cơn bão đang chực chờ bùng nổ.

“Được, nhưng tôi cần một ngày.” Triết trả lời, cảm giác như thời gian đang chảy chậm lại, từng giây như một thế kỷ.

“Đúng một ngày, không hơn.” Vy Anh khẳng định, khiến Triết cảm thấy như một lằn ranh đã được vạch ra rõ ràng, không thể vượt qua.

Triết gật đầu, trong lòng thầm nghĩ về những gì mình đã chuẩn bị, như một chiến binh sắp ra trận.

Không phải chỉ là một tài khoản ngân hàng thông thường, mà là một tài sản khổng lồ với số dư 500 tỷ VNĐ tại Techcombank, có thể khiến bất kỳ ai phải ngỡ ngàng.

Vy Anh không biết rằng, chiếc xe ôm chỉ là vỏ bọc cho một kế hoạch lớn hơn mà anh đã dày công chuẩn bị, như một con dã thú đang ẩn mình chờ thời cơ.

“Tôi sẽ đưa cho em bản sao kê và hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số CA.” Triết tiếp tục nói, giọng đã trở nên tự tin hơn, như một ngọn lửa đang bùng cháy.

“Tốt, tôi cũng muốn nghe về những gì anh đã làm để có được số tiền đó.” Vy Anh đáp, ánh mắt lấp lánh như ánh sao trong đêm, tràn đầy sự tò mò và thách thức.

Triết cảm thấy được kích thích bởi sự tò mò của cô, nhưng cũng hiểu rằng mình phải cẩn thận từng bước đi, như một nghệ sĩ đang vẽ nên bức tranh hoàn hảo.

“Em sẽ không phải hối hận khi quyết định hợp tác với tôi.” Anh nói, cố gắng truyền tải sự chân thành trong từng câu chữ, như một lời hứa không thể phá vỡ.

“Tôi hy vọng như vậy.” Vy Anh chỉ đáp ngắn gọn, nhưng ánh mắt của cô vẫn không rời khỏi Triết, như thể đang tìm kiếm điều gì đó ẩn giấu.

Những giây phút im lặng trôi qua, cảm giác căng thẳng như kéo dài mãi, không ai dám phá vỡ bầu không khí ngột ngạt đó.

Bà Mai cuối cùng cũng lên tiếng: “Nếu thằng này có tài sản, thì tại sao không dám công khai?”

Triết cảm thấy như bị dồn vào góc tường, nhưng anh không thể để bà Mai làm chủ cuộc chơi này, như một con tê giác không thể bị chinh phục.

“Tôi không cần phải công khai điều gì với bà.” Triết nói, ánh mắt như lửa, không sợ hãi, như một chiến binh chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.

Bà Mai trợn mắt, nhưng không nói gì thêm, có lẽ bà ta cũng cảm nhận được sự quyết tâm trong ánh mắt của Triết, như một cơn bão đang cuộn trào.

“Vậy, tôi sẽ đợi anh trong một ngày tới.” Vy Anh lên tiếng, chấm dứt cuộc đối thoại, như một cái gavel giáng xuống tòa án.

“Tôi sẽ không làm em thất vọng.” Triết đáp, lòng đầy quyết tâm, như một lời thề không thể phá vỡ.

Triết rời khỏi biệt thự, lòng nặng trĩu với những gì vừa trải qua, nhưng cũng tràn đầy hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn, như ánh sáng mặt trời len lỏi qua những đám mây.

Những khó khăn đang chờ đợi phía trước, nhưng anh tin rằng mình sẽ vượt qua được, như một con diều hâu bay cao giữa trời xanh.

“Một ngày, tôi sẽ chứng minh tất cả.” Anh tự nhủ với bản thân, đôi mắt sáng lên như một ngọn lửa bùng cháy, rực rỡ giữa màn đêm.

Đó chính là động lực để anh không ngừng cố gắng, từng bước một, từng giây một, tiến về phía trước, như một chiến binh không bao giờ lùi bước.

“Tôi không chỉ là một thằng xe ôm.” Anh thầm nghĩ, một nụ cười nở trên môi, cảm giác như ánh nắng chiều đang chiếu rọi vào cuộc đời mình, mang theo hy vọng và khát khao.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...