Chương 8: Đối Mặt với Sự Thật

Trong một buổi chiều nắng vàng rực rỡ, Nguyễn Minh Triết đứng trước cánh cửa biệt thự lộng lẫy tại quận 2, lòng anh đầy nỗi lo âu.

Chiếc áo sơ mi trắng, được là phẳng phiu, nhưng lại không thể che giấu được sự run rẩy nơi đôi tay anh.

Nghe tiếng nhạc du dương vọng ra từ bên trong, anh cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa ngăn cách giữa hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Khi cánh cửa mở ra, ánh mắt của mẹ cô gái, bà Mai, lướt qua người anh với vẻ khinh miệt không che giấu.

“Thằng ăn mày này cũng dám đòi cưới con gái tôi?” Bà ta nói, giọng điệu vừa châm biếm vừa đe dọa, khiến Triết như bị một cú đấm vào mặt.

Ánh mắt bà ta như muốn xé nát hình ảnh của anh, khiến cho trái tim anh như ngừng đập trong giây lát.

“Sính lễ 5 tỷ, có thì nói, không có thì cút!” Bà ta hùng hổ nói, như thể đó là điều hiển nhiên, và Triết cảm thấy như mình đang đứng trước một bức tường không thể vượt qua.

Nguyễn Minh Triết, mặc dù bị châm chọc, nhưng trong lòng anh lại ngập tràn sự kiên định.

Nhưng bà ta không biết rằng, chiếc xe ôm kia chỉ là một phần trong kế hoạch của anh.

“Bà Mai, tôi không phải là người không có gì.” Giọng anh bình tĩnh, nhưng bên trong lại dồn nén sự phẫn nộ.

“Cái gì?

Mày có gì?” Bà ta nhìn anh, mỉa mai, như thể muốn chứng minh rằng anh chỉ là một kẻ thất bại.

Triết nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh.

“Căn penthouse trên tầng cao nhất Landmark 81, quỹ ủy thác Thịnh Phát trị giá nghìn tỷ đồng, và cả sự kiện đám cưới lộng lẫy tại Phú Mỹ Hưng đang chờ đợi.” Lời nói của anh như một cú sốc điện, khiến bà Mai đứng sững lại.

“Mày đang đùa à?” Bà ta không thể tin vào tai mình, vẻ mặt như thể bị một cú sốc lớn.

“Tôi không đùa.” Triết khẳng định, ánh mắt mạnh mẽ nhìn thẳng vào bà ta, như một chiến binh sẵn sàng đối đầu với kẻ thù.

“Vy Anh, con đi ra đây!” Bà Mai gọi con gái mình, nét mặt trở nên căng thẳng, như thể đang tìm kiếm một lý do để bảo vệ bản thân.

Vy Anh xuất hiện, ánh mắt lấp lánh sự nghi ngờ, như thể cô đang đứng giữa cuộc chiến không mong muốn.

“Có chuyện gì vậy mẹ?” Cô hỏi, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Triết, như thể cô đang tìm kiếm sự thật trong mắt anh.

“Thằng này nói nó có căn penthouse và quỹ ủy thác trị giá nghìn tỷ.” Bà Mai nói, giọng không giấu nổi sự khinh thường, khiến cho Triết cảm thấy như bị châm chọc thêm lần nữa.

“Thật không?” Vy Anh nhìn Triết, sự hoài nghi hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp của cô.

“Tôi sẽ chứng minh.” Triết nói, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt, như một người lãnh đạo sẵn sàng dẫn dắt đội quân của mình vào trận chiến.

“Mày có bằng chứng gì không?” Bà Mai cắt ngang, không cho anh có cơ hội giải thích, như thể đang cố gắng giữ vững quyền lực trong tay.

“Có.” Triết rút điện thoại ra, mở file ghi âm cuộc gặp mặt với bà Mai lưu trên đám mây.

“Nghe đi.” Anh nói, đưa điện thoại cho Vy Anh, và trong lòng anh hồi hộp như chờ đợi một quyết định sống còn.

Giọng nói của bà Mai vang lên, châm chọc và khinh miệt, khiến Vy Anh không thể không nhíu mày.

“Mẹ, con không biết...” Cô nói, sự hoang mang hiện rõ trên gương mặt, như thể cô đang đứng giữa bão táp.

“Con có biết ai là người đứng sau quỹ ủy thác Thịnh Phát không?” Triết hỏi, giọng kiên định, như thể anh đang chỉ ra một bí mật lớn.

“Ai?” Bà Mai hỏi, vẻ mặt tò mò lẫn nghi ngờ, như thể bà ta đang cố gắng tìm kiếm lối thoát.

“Chính là tôi.” Triết đáp, không chần chừ, như thể anh vừa vén bức màn bí mật.

“Mày nói dối!” Bà Mai gần như gầm lên, giọng nói của bà ta như một con thú bị dồn vào chân tường.

“Chứng minh đi.” Triết thách thức, ánh mắt đầy thách thức, như một chiến binh không bao giờ lùi bước.

“Tôi có sao kê tài khoản Techcombank với số dư 500 tỷ VNĐ.” Anh tuyên bố, mở file sao kê ra cho mọi người xem, và sự tự tin trong giọng nói khiến bà Mai không thể không nghi ngờ.

Bà Mai nhìn vào màn hình, ánh mắt dần dần trở nên hoảng sợ, như thể sự thật đang dần hiện ra trước mắt bà ta.

“Đây là bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có chữ ký số CA.” Triết tiếp tục, đưa bản hợp đồng ra cho bà ta, như thể anh đang vén bức màn sự thật.

“Mày không thể...” Bà Mai lắp bắp, như không thể chấp nhận sự thật phũ phàng.

Vy Anh nhìn Triết, đôi mắt cô như mở to ra, sự nghi ngờ dần tan biến, như thể cô đang nhìn thấy một người đàn ông hoàn toàn khác.

“Mẹ, có phải chúng ta đã sai không?” Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán, như một người con gái đang tìm kiếm sự thật trong bóng tối.

Bà Mai ngập ngừng, không biết phải trả lời thế nào, như thể bà ta đang đứng trước một sự thật không thể chối cãi.

“Tôi chỉ muốn cho bà biết rằng, tôi không phải là người mà bà nghĩ.” Triết nói, giọng điềm tĩnh, nhưng bên trong lại dồn nén sự kiên quyết.

“Nhưng mà...” Bà Mai cố gắng biện minh, nhưng càng nói càng lúng túng, như thể bà ta đang bị dồn vào thế bí.

“Sự thật đã phơi bày, bà không thể chối cãi.” Triết nhìn bà, ánh mắt không còn sự kiên nhẫn, như thể đã hết kiên nhẫn với những lời nói vô nghĩa của bà ta.

“Con sẽ không lấy một người như vậy!” Bà Mai cuối cùng cũng thốt lên, nhưng giọng nói đã yếu đi rất nhiều, như thể mọi sức mạnh đã rời xa bà ta.

“Mẹ, hãy để con tự quyết định.” Vy Anh nói, ánh mắt kiên quyết, như thể cô đang đứng giữa ngã ba đường và quyết định lựa chọn hướng đi của mình.

Triết nhìn vào mắt Vy Anh, trong giây phút ấy, anh biết rằng mọi thứ đã thay đổi, và sự thật đã được phơi bày.

“Tôi sẽ không để gia đình bà coi thường tôi thêm một lần nào nữa.” Triết nói, giọng chắc nịch, như thể anh đang khẳng định vị trí của mình trong cuộc đời này.

Bà Mai nhìn Triết, gương mặt bà ta dần trở nên tái mét, như thể mọi sức mạnh đã rời xa bà ta.

“Mày... mày đã làm gì?” Bà ta hỏi, giọng nói yếu ớt, như thể bà ta đang đứng trước một vực thẳm không thể quay đầu.

“Tôi đã chứng minh rằng, tiền không phải là tất cả.” Triết đáp, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin hiện lên trên môi, như thể anh vừa giành được một chiến thắng to lớn.

Trong khoảnh khắc ấy, Triết cảm nhận được sự hối hận trên gương mặt bà ta.

Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu, và cuối cùng, sự thật đã chiến thắng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...