Chương 1: Bị Đuổi Khỏi Căn Penthouse Phố Nguyễn Huệ

Cơn mưa dông tháng năm quất liên hồi vào những tấm kính cường lực bóng loáng của căn penthouse tầng bốn mươi hai.

Từ góc nhìn này, phố đi bộ Nguyễn Huệ bên dưới nhòe nhoẹt trong màn nước, những ánh đèn neon xanh đỏ của trung tâm Quận 1 kéo dài thành những vệt sáng ma mị.

Trương Minh Đức ngồi bất động trước dãy màn hình Dell UltraSharp ba mươi hai inch, gương mặt hốc hác hiện rõ quầng thâm đen sẫm sau hai tuần mất ngủ liên tục.

Ánh sáng xanh từ các dòng code Solidity phản chiếu lên đôi mắt đờ đẫn nhưng sắc lạnh của anh.

Trên bàn làm việc, ba ly cà phê sữa đá đã tan hết đá, nước đọng chảy loang lổ trên mặt bàn gỗ óc chó đắt tiền.

NexaSphere, giao thức tài chính phi tập trung (DeFi) trị giá hơn một nghìn tỷ đồng do anh tự tay viết từng dòng code, vừa hoàn thành đợt kiểm toán bảo mật cuối cùng.

Đức đưa bàn tay run rẩy vì kiệt sức nhấp một ngụm nước lã, cảm giác mệt mỏi rã rời lan khắp cơ thể.

Anh đã dành trọn năm năm cuộc đời mình để cống hiến cho dự án này, từ bỏ mọi cơ hội làm việc tại thung lũng Silicon.

Cánh cửa gỗ gõ đỏ của căn penthouse đột ngột mở ra.

Tiếng cười trầm thấp và mùi nước hoa Sauvage nồng nặc phá vỡ không gian tĩnh mịch của phòng làm việc.

Lâm Thế Hùng bước vào, áo vest Tom Ford xám tro thẳng tắp, mái tóc chải chuốt bóng lộn phản chiếu ánh đèn trần.

Phía sau Hùng là bốn gã đàn ông lực lưỡng mặc vest đen đeo tai nghe đàm thoại, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc.

Đức hơi nhíu mày, trực giác nhạy bén của một kỹ sư công nghệ báo cho anh biết có điều gì đó không ổn.

Hùng tiến lại gần, đứng tựa lưng vào mép bàn làm việc của Đức, ánh mắt nhìn những dòng code trên màn hình với vẻ khinh miệt.

— Đức này, cậu nghỉ ngơi được rồi đấy, — Hùng nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự lạnh lẽo đáng sợ.

Đức ngẩng đầu nhìn người bạn thân mười năm, người đồng sáng lập đã cùng anh đi qua những ngày tháng ăn mì tôm trong phòng trọ mười mét vuông.

— Ý anh là sao, anh Hùng? Ngày mai là chúng ta chính thức mainnet và mở bán token cộng đồng rồi, — Đức khàn giọng hỏi.

Hùng khẽ bật cười, tiếng cười vang lên giữa phòng khách penthouse rộng lớn nghe lạnh tanh như tiếng kim loại chạm nhau.

Gã rút từ trong túi áo vest ra một chiếc iPad, lướt ngón tay rồi quay màn hình về phía Đức.

Trên màn hình là giao diện ví lạnh Ledger của dự án NexaSphere, nhưng địa chỉ ví multisig (đa chữ ký) điều hành giao thức đã được thay đổi.

Địa chỉ ví quản trị tối cao của Đức đã hoàn toàn bị xóa bỏ, thay vào đó là một địa chỉ ví lạ hoắc.

Đức bàng hoàng lao về phía bàn phím, ngón tay gõ liên hồi trên terminal để kiểm tra quyền truy cập admin.

Dòng chữ đỏ chót hiện lên tàn nhẫn trên màn hình: "Error: Access Denied. Sender address is not the owner."

Mồ hôi lạnh từ trên trán Đức chảy ròng ròng xuống cằm, thấm ướt cả cổ áo sơ mi sờn cũ.

Cảm giác ngột ngạt và nghẹt thở bóp chặt lấy lồng ngực anh khi nhận ra toàn bộ quyền kiểm soát hệ thống đã mất.

— Anh... anh đã làm gì? Làm sao anh thay đổi được ví multisig khi không có chữ ký số của tôi? — Đức quát lên, giọng run rẩy dữ dội.

Hùng ngửa cổ cười lớn, nụ cười đầy kiêu ngạo và thỏa mãn của kẻ đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Gã chỉ tay lên chiếc đèn trần pha lê lộng lẫy ngay phía trên bàn làm việc của Đức.

— Đức à, cậu giỏi code thật, nhưng cậu quá ngây thơ về lòng người, — Hùng nói, mắt co thắt đầy mưu mô.

— Tôi đã gắn một camera siêu nhỏ tiêu cự cực cao ngay trên chiếc đèn đó suốt hai tháng qua.

— Từng ký tự trong mật khẩu ví lạnh, từng ký tự trong hai mươi cách ngôn khôi phục (passphrase) của cậu, tôi đều ghi lại không sót một nét.

— Còn về chữ ký số? Đội luật sư của tôi đã chuẩn bị sẵn một biên bản từ nhiệm và chuyển nhượng tài sản trí tuệ có chữ ký số giả mạo của cậu.

— Trên danh nghĩa pháp lý và blockchain, cậu đã tự nguyện rời bỏ NexaSphere và chuyển toàn bộ 50 triệu USD token cho tôi.

Đức đứng phắt dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai mắt đỏ ngầu sọc máu vì tức giận.

Anh muốn lao vào túm lấy cổ áo gã phản bội, nhưng hai gã bảo vệ lập tức bước lên chắn trước mặt Hùng, cánh tay thép của chúng đè chặt vai Đức xuống ghế.

— Hùng! Đó là công sức năm năm qua của tôi! Là máu và nước mắt của tôi! — Đức hét lên, tiếng hét khản đặc vì phẫn nộ.

Hùng cúi xuống nhìn Đức, nụ cười nửa miệng đầy mưu mô hiện rõ trên gương mặt điển trai xảo quyệt.

Gã vỗ nhẹ vào má Đức, từng cái vỗ nhẹ nhưng nhục nhã như những cái tát vô hình.

— Công sức? Đức ơi, trong thế giới này, kẻ gõ code chỉ là lũ làm thuê hạng sang mà thôi.

— Không có quan hệ ngoại giao của tôi, không có những buổi tiệc tùng tiếp khách với các quỹ đầu tư lớn ở Singapore, không có sự bảo trợ của sàn GateVortex, thì đống code của cậu chỉ là rác rưởi.

— Mày chỉ là một thằng gõ code quèn, hiểu chưa? Bây giờ, NexaSphere là của tôi, căn penthouse này là của tôi.

— Bảo vệ, đưa cựu founder của chúng ta ra ngoài. Trời đang mưa, nhớ cho cậu ta một chiếc ô rách nhé.

Hai gã bảo vệ thô bạo xách Đức dậy, giật phăng chiếc ba lô cũ kỹ của anh rồi đẩy anh ra phía cửa thang máy chuyên dụng.

Cửa thang máy đóng lại, che khuất nụ cười ngạo nghễ của Lâm Thế Hùng và ánh mắt chế giễu của những kẻ phản bội.

Đức bị ném ra khỏi sảnh tòa nhà Penthouse Nguyễn Huệ.

Cơn mưa tầm tã trút xuống đầu anh, nước mưa lạnh ngắt thấm đẫm mái tóc và bộ quần áo xộc xệch.

Anh đứng dưới mưa, chiếc ba lô sũng nước ôm chặt trước ngực, hai bàn tay siết chặt đến mức móng tay găm vào da thịt rớm máu.

Đường phố Nguyễn Huệ về đêm lấp lánh ánh đèn phản chiếu trên mặt đường ướt nhẹp.

Đức nhìn lên tầng bốn mươi hai, nơi ánh sáng căn penthouse vẫn rực rỡ, lòng căm hận trào dâng bóp nghẹt cuống họng.

Nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu của thiên tài blockchain không có sự tuyệt vọng, chỉ có một ngọn lửa lạnh lẽo đang âm ỉ cháy.

Hùng không hề biết một điều.

Đức đã cài một hàm ẩn (hidden backdoor) trong cấu trúc hợp đồng thông minh của ví multisig NexaSphere đề phòng trường hợp bị tấn công mạng.

Lỗ hổng zero-day này chỉ được kích hoạt khi có một chuỗi giao dịch có chữ ký số bị lỗi cấu trúc n-ounce do chính Đức thiết kế.

Anh lẩm bẩm trong tiếng mưa rơi xối xả:

— Lâm Thế Hùng, anh cướp được private key của tôi, nhưng anh không cướp được bộ não này.

— Tôi sẽ khiến anh phải quỳ xuống dưới chân tôi trên chính con phố Nguyễn Huệ này.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...