Chương 2: Y Đức Của Thần Y Phố Cổ
Đám mây đen vần vũ thấp sát đỉnh đầu, mưa mùa hạ Hà Nội tuôn xối xả như những sợi chỉ bạc bạc lạnh lẽo, cắt ngang không gian phố cổ yên ắng.
Những giọt nước mưa nặng hạt bắn tung tóe lên nền đá xanh rêu phong của hiên nhà, tạo thành từng vệt ướt đẫm trên bộ âu phục trắng tinh của Vũ Hoài Lâm.
Áo sơ mi mỏng dính ướt đẫm mồ hôi, khiến làn da anh nhợt nhạt dưới ánh đèn vàng昏 của chiếc đèn dầu cũ kỹ treo trên tường.
Không khí ẩm ướt nặng mùi mốc meo của lá trà và khói thuốc lá cháy dở, len lỏi vào từng lỗ chân lông, khiến lồng ngực anh co rút lại một cách khó chịu.
Lâm đứng im lặng, ánh mắt hờ hững nhìn xuống con đường nhỏ dẫn ra hồ Tây, nơi những chiếc lá bàng vàng úa đang lay động trong cơn gió lạnh.
Đột nhiên, một tiếng rít chói tai vang lên từ góc phố, cắt ngang sự tĩnh lặng của khung cảnh mưa tầm tã.
Âm thanh ấy nghe như tiếng cò con bị nhốt trong lồng sắt, lại thêm tiếng thở gấp gáp, khò khè của một sinh mệnh đang dần tắt.
Lâm quay người lại, ánh mắt sắc lạnh như dao găm của anh lập tức khóa chặt lấy hình ảnh của một bé gái chừng bảy tám tuổi đang nằm co quắp trên vỉa hè.
Em bé mặc bộ quần áo mỏng manh, ướt đẫm mưa, khuôn mặt tái xanh như tờ giấy nhàu, hai tay bấu chặt lấy cổ họng như muốn xé toạc lớp da thịt.
Đôi mắt của em mở to, ánh lên sự hoảng loạn tuyệt vọng, nhưng lại không còn chút ánh sáng của hy vọng nữa.
Lâm bước nhanh lại gần, chân anh ướt sũng trên mặt đường trơn trượt, gót giày da đen khẽ gõ xuống nền đá hoa cương lạnh lẽo.
Chỉ trong tích tắc, anh đã đặt hai tay lên người bé gái, cảm nhận được nhịp tim của em đang đập yếu ớt, như một con chim non sắp vỡ lồng.
Đó là dấu hiệu của cơn co thắt phế quản cấp tính, một thứ bệnh lý mà chỉ những người am hiểu sâu sắc về Đông y mới có thể nhận diện ngay lập tức qua sự thay đổi của mạch và sắc diện.
Lâm rút ra ba chiếc kim châm nhỏ xíu từ chiếc túi da cũ kỹ bên hông, ánh kim loại vàng ròng của chúng lấp lánh dưới ánh đèn vàng昏.
Đôi tay anh vững vàng, không chút run rẩy, đưa kim châm xuyên qua lớp da mỏng của bé gái, đúng huyệt vị quan nguyên và thiên du.
Đám đông người đi đường dừng lại, ánh mắt tò mò và đầy nghi ngờ hướng về anh, trong khi tiếng mưa vẫn tiếp tục tuôn rơi không ngừng.
“Kẻ lang băm! Đồ lừa đảo! Đừng có mà động vào người con bé đấy!” Một giọng nói đầy căm phẫn vang lên từ phía sau.
“Cô ấy đang bị suy hô hấp nặng, cần gọi cấp cứu ngay, chứ không phải chơi trò bói toán của mấy ông thầy bói đâu!” Một người phụ nữ khác chen vào, giọng điệu đầy khinh bỉ.
Lâm không hề để ý đến những ánh mắt đầy ác ý và tiếng nói chỉ trích của đám đông, anh chỉ tập trung toàn bộ tinh thần vào việc cứu sống bé gái.
“Thở! Hãy cố gắng thở theo nhịp của ta!” Lâm nói khẽ, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sức mạnh kỳ lạ, như có thể xua tan đi sự sợ hãi trong tim người khác.
Đồng thời, anh rút ra một viên thuốc nhỏ màu xanh từ chiếc túi, đưa vào miệng bé gái và nhẹ nhàng ấn xuống.
Viên thuốc ấy được bào chế từ những loại thảo dược quý hiếm mà chỉ có người trong nghề mới biết cách phối trộn.
Chỉ trong vài giây, thứ tiếng rít kinh hoàng của bé gái bắt đầu dịu đi, thay vào đó là những hơi thở ngắn促, nhưng đã có sự cải thiện rõ rệt.
Đôi mắt của bé gái dần mở to hơn, ánh lên một tia hy vọng, và đôi tay cũng thả lỏng khỏi cổ họng.
Đám đông im lặng, ánh mắt đầy kinh ngạc và không thể tin được hướng về phía anh, trong khi tiếng mưa vẫn tiếp tục rơi.
“Được rồi! Con bé đã ổn rồi! Cảm ơn anh!” Một giọng nói đầy xúc động vang lên từ phía sau, thuộc về người mẹ của bé gái.
Lâm rút lại ba chiếc kim châm, gấp gọn lại và bỏ vào túi, ánh mắt của anh vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, không chút tự mãn.
“Không có gì, chỉ là may mà thôi.” Lâm nói ngắn gọn, rồi quay người lại, chuẩn bị bước đi vào trong cơn mưa.
Đột nhiên, một chiếc xe Maybach đen bóng lộn qua, dừng lại ngay trước mặt anh, tạo ra một luồng không khí lạnh lẽo khác.
Trịnh Khánh Vy bước xuống xe, chiếc váy đen quý phái của cô ướt đẫm mưa, nhưng không làm mờ đi vẻ đẹp sắc sảo và lạnh lùng của cô.
“Anh là ai? Làm thế nào mà có thể cứu sống được một đứa trẻ bị suy hô hấp nặng như vậy?” Giọng nói của cô vang lên, đầy nghi ngờ và thách thức.
Lâm quay lại, ánh mắt của anh giao hòa với ánh mắt của cô, không chút e dè hay sợ hãi.
“Tôi là Vũ Hoài Lâm, một người hành nghề Đông y vô danh.” Lâm nói, giọng điệu bình thản như thể anh không vừa cứu sống một mạng người.
Trịnh Khánh Vy nhíu mày, ánh mắt của cô quét qua người anh, từ bộ âu phục ướt đẫm đến chiếc túi da cũ kỹ bên hông.
“Đông y? Trò lừa đảo cảm tính mà thôi! Tôi không tin vào thứ y học vô lý đó!” Cô nói, giọng điệu đầy khinh bỉ và tự tin.
Lâm không nói thêm gì nữa, chỉ mỉm cười một cách bí ẩn, rồi bước đi vào trong cơn mưa, để lại một bóng lưng đơn độc giữa phố cổ.
Trịnh Khánh Vy đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt của cô đầy phức tạp, vừa có sự nghi ngờ, vừa có một chút tò mò khó hiểu.
“Thư ký! Gọi người điều tra lý lịch của người đàn ông đó ngay lập tức!” Cô ra lệnh, giọng nói đầy quyết đoán.
“Vâng, thưa cô!” Thư ký của cô trả lời, giọng nói đầy kính trọng.
Chiếc xe Maybach của cô lại khởi động, rời đi vào trong cơn mưa, để lại một không gian tĩnh lặng và đầy bí ẩn.
Lâm bước đi trên con đường nhỏ, ánh mắt của anh hướng về phía hồ Tây, nơi những chiếc lá bàng vàng úa đang lay động trong cơn gió lạnh.
“Đã đến lúc phải đối mặt với những kẻ thù của mình rồi.” Lâm nói khẽ, giọng nói đầy quyết tâm.
Đám mây đen vần vũ thấp sát đỉnh đầu, mưa mùa hạ Hà Nội tuôn xối xả như những sợi chỉ bạc bạc lạnh lẽo, cắt ngang không gian phố cổ yên ắng.
Những giọt nước mưa nặng hạt bắn tung tóe lên nền đá xanh rêu phong của hiên nhà, tạo thành từng vệt ướt đẫm trên bộ âu phục trắng tinh của Vũ Hoài Lâm.
Áo sơ mi mỏng dính ướt đẫm mồ hôi, khiến làn da anh nhợt nhạt dưới ánh đèn vàng昏 của chiếc đèn dầu cũ kỹ treo trên tường.
Không khí ẩm ướt nặng mùi mốc meo của lá trà và khói thuốc lá cháy dở, len lỏi vào từng lỗ chân lông, khiến lồng ngực anh co rút lại một cách khó chịu.
Lâm đứng im lặng, ánh mắt hờ hững nhìn xuống con đường nhỏ dẫn ra hồ Tây, nơi những chiếc lá bàng vàng úa đang lay động trong cơn gió lạnh.
Đột nhiên, một tiếng rít chói tai vang lên từ góc phố, cắt ngang sự tĩnh lặng của khung cảnh mưa tầm tã.
Âm thanh ấy nghe như tiếng cò con bị nhốt trong lồng sắt, lại thêm tiếng thở gấp gáp, khò khè của một sinh mệnh đang dần tắt.
Lâm quay người lại, ánh mắt sắc lạnh như dao găm của anh lập tức khóa chặt lấy hình ảnh của một bé gái chừng bảy tám tuổi đang nằm co quắp trên vỉa hè.
Em bé mặc bộ quần áo mỏng manh, ướt đẫm mưa, khuôn mặt tái xanh như tờ giấy nhàu, hai tay bấu chặt lấy cổ họng như muốn xé toạc lớp da thịt.
Đôi mắt của em mở to, ánh lên sự hoảng loạn tuyệt vọng, nhưng lại không còn chút ánh sáng của hy vọng nữa.
Lâm bước nhanh lại gần, chân anh ướt sũng trên mặt đường trơn trượt, gót giày da đen khẽ gõ xuống nền đá hoa cương lạnh lẽo.
Chỉ trong tích tắc, anh đã đặt hai tay lên người bé gái, cảm nhận được nhịp tim của em đang đập yếu ớt, như một con chim non sắp vỡ lồng.
Đó là dấu hiệu của cơn co thắt phế quản cấp tính, một thứ bệnh lý mà chỉ những người am hiểu sâu sắc về Đông y mới có thể nhận diện ngay lập tức qua sự thay đổi của mạch và sắc diện.
Lâm rút ra ba chiếc kim châm nhỏ xíu từ chiếc túi da cũ kỹ bên hông, ánh kim loại vàng ròng của chúng lấp lánh dưới ánh đèn vàng昏.
Đôi tay anh vững vàng, không chút run rẩy, đưa kim châm xuyên qua lớp da mỏng của bé gái, đúng huyệt vị quan nguyên và thiên du.
Đám đông người đi đường dừng lại, ánh mắt tò mò và đầy nghi ngờ hướng về anh, trong khi tiếng mưa vẫn tiếp tục tuôn rơi không ngừng.
“Kẻ lang băm! Đồ lừa đảo! Đừng có mà động vào người con bé đấy!” Một giọng nói đầy căm phẫn vang lên từ phía sau.
“Cô ấy đang bị suy hô hấp nặng, cần gọi cấp cứu ngay, chứ không phải chơi trò bói toán của mấy ông thầy bói đâu!” Một người phụ nữ khác chen vào, giọng điệu đầy khinh bỉ.
Lâm không hề để ý đến những ánh mắt đầy ác ý và tiếng nói chỉ trích của đám đông, anh chỉ tập trung toàn bộ tinh thần vào việc cứu sống bé gái.
“Thở! Hãy cố gắng thở theo nhịp của ta!” Lâm nói khẽ, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sức mạnh kỳ lạ, như có thể xua tan đi sự sợ hãi trong tim người khác.
Đồng thời, anh rút ra một viên thuốc nhỏ màu xanh từ chiếc túi, đưa vào miệng bé gái và nhẹ nhàng ấn xuống.
Viên thuốc ấy được bào chế từ những loại thảo dược quý hiếm mà chỉ có người trong nghề mới biết cách phối trộn.
Chỉ trong vài giây, thứ tiếng rít kinh hoàng của bé gái bắt đầu dịu đi, thay vào đó là những hơi thở ngắn促, nhưng đã có sự cải thiện rõ rệt.
Đôi mắt của bé gái dần mở to hơn, ánh lên một tia hy vọng, và đôi tay cũng thả lỏng khỏi cổ họng.
Đám đông im lặng, ánh mắt đầy kinh ngạc và không thể tin được hướng về phía anh, trong khi tiếng mưa vẫn tiếp tục rơi.
“Được rồi! Con bé đã ổn rồi! Cảm ơn anh!” Một giọng nói đầy xúc động vang lên từ phía sau, thuộc về người mẹ của bé gái.
Lâm rút lại ba chiếc kim châm, gấp gọn lại và bỏ vào túi, ánh mắt của anh vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, không chút tự mãn.
“Không có gì, chỉ là may mà thôi.” Lâm nói ngắn gọn, rồi quay người lại, chuẩn bị bước đi vào trong cơn mưa.
Đột nhiên, một chiếc xe Maybach đen bóng lộn qua, dừng lại ngay trước mặt anh, tạo ra một luồng không khí lạnh lẽo khác.
Trịnh Khánh Vy bước xuống xe, chiếc váy đen quý phái của cô ướt đẫm mưa, nhưng không làm mờ đi vẻ đẹp sắc sảo và lạnh lùng của cô.
“Anh là ai? Làm thế nào mà có thể cứu sống được một đứa trẻ bị suy hô hấp nặng như vậy?” Giọng nói của cô vang lên, đầy nghi ngờ và thách thức.
Lâm quay lại, ánh mắt của anh giao hòa với ánh mắt của cô, không chút e dè hay sợ hãi.
“Tôi là Vũ Hoài Lâm, một người hành nghề Đông y vô danh.” Lâm nói, giọng điệu bình thản như thể anh không vừa cứu sống một mạng người.
Trịnh Khánh Vy nhíu mày, ánh mắt của cô quét qua người anh, từ bộ âu phục ướt đẫm đến chiếc túi da cũ kỹ bên hông.
“Đông y? Trò lừa đảo cảm tính mà thôi! Tôi không tin vào thứ y học vô lý đó!” Cô nói, giọng điệu đầy khinh bỉ và tự tin.
Lâm không nói thêm gì nữa, chỉ mỉm cười một cách bí ẩn, rồi bước đi vào trong cơn mưa, để lại một bóng lưng đơn độc giữa phố cổ.
Trịnh Khánh Vy đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt của cô đầy phức tạp, vừa có sự nghi ngờ, vừa có một chút tò mò khó hiểu.
“Thư ký! Gọi người điều tra lý lịch của người đàn ông đó ngay lập tức!” Cô ra lệnh, giọng nói đầy quyết đoán.
“Vâng, thưa cô!” Thư ký của cô trả lời, giọng nói đầy kính trọng.
Chiếc xe Maybach của cô lại khởi động, rời đi vào trong cơn mưa, để lại một không gian tĩnh lặng và đầy bí ẩn.
Lâm bước đi trên con đường nhỏ, ánh mắt của anh hướng về phía hồ Tây, nơi những chiếc lá bàng vàng úa đang lay động trong cơn gió lạnh.
“Đã đến lúc phải đối mặt với những kẻ thù của mình rồi.” Lâm nói khẽ, giọng nói đầy quyết tâm.