Chương 4: Cửu Châm Đoạt Mệnh Định Sinh Tử
Không khí trong phòng cấp cứu của bệnh viện Vạn An nặng mùi sát trùng trộn lẫn với thứ mùi tanh của máu và sự gấp gáp của những tiếng chuông báo động đỏ chói tai.
Vũ Hoài Lâm bước qua cánh cửa kính cường lực, ánh mắt của anh lạnh lẽo như băng giá giữa mùa đông, không chút run rẩy dù tim anh đang đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.
Trước mặt anh, cụ Trịnh Vạn An nằm bất động trên giường bệnh, làn da xám ngoét không còn một giọt máu, chỉ còn lại màu xanh thẫm của sự hoại tử đang lan nhanh từ chân lên ngực.
Đôi mắt cụ già đã khép hờ, không còn ánh sáng của sự sống, chỉ còn là hai hốc sâu tối đen như vực thẳm nuốt chửng hy vọng của cả gia đình.
Trên màn hình máy theo dõi, đường cong nhịp tim đang co giật dữ dội, những đường kẻ đỏ nhấp nháy liên tục như những con dao cứa vào tim của người đứng bên cạnh.
SpO2 hiện số 68%, con số báo hiệu sự thiếu oxy trầm trọng đang giết chết từng tế bào trong cơ thể người già yếu.
Lâm dừng lại, ánh nhìn của anh quét qua hàng loạt bác sĩ Tây y đang tranh luận gay gắt, giọng nói của họ vang lên đầy tự tin nhưng lại mang theo vẻ kiêu ngạo của những kẻ chưa từng đối diện với sự bất lực.
Giáo sư Trần Quốc Huy, người đứng đầu khoa nội, bước tới trước mặt Lâm, khuôn mặt đầy vẻ khinh bỉ và sự nghi ngờ tột độ.
Ông chỉ vào bộ đồ y phục cổ quái của Lâm, giọng nói đanh thép như muốn xé toạc không khí căng thẳng.
“Anh ta là ai? Một kẻ lang băm vô học đang cố tình gây thêm biến chứng cho bệnh nhân đang trên bờ vực cái chết!”
“Đừng nói nhảm! Châm kim vàng ròng này không được vô trùng, nó sẽ gây nhiễm trùng huyết ngay lập tức, khiến cụ già này chết nhanh hơn bây giờ!”
“Tôi đã nói rồi, hãy gọi đội cấp cứu lại, đừng để anh ta làm trò hề này thêm một giây nữa!”
Lâm không nói lời nào, ánh mắt của anh lạnh lùng như băng giá, nhưng bên trong lại ẩn chứa một ngọn lửa dữ dội muốn thiêu rụi sự kiêu ngạo của đám đông.
Anh bước tới sát bên giường bệnh, tay phải nắm chặt lấy chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là chín chiếc kim châm cứu bằng vàng ròng được chế tác tinh xảo.
“Các vị hãy im lặng, để tôi cứu người này, nếu không được thì tôi sẽ không nói thêm một lời nào nữa.”
Giọng nói của Lâm trầm thấp nhưng lại mang sức nặng của sấm sét, át ngay cả tiếng nói của giáo sư Trần Quốc Huy.
Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lâm nhanh chóng rút ra chiếc kim thứ nhất, ánh vàng của nó lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo.
“Đại Chùy, huyệt vị quan trọng nhất của hệ hô hấp, đây là nơi khởi phát cơn suy hô hấp của cụ.”
Lâm đưa kim lên, tay anh vững như bàn thạch, không chút run rẩy dù áp lực của đám đông đang đè nặng lên vai.
“Đâm sâu ba phân, hướng xuống dưới, kích thích trực tiếp vào trung tâm điều hòa hô hấp.”
Kim vàng đâm xuống da thịt, xuyên qua lớp da mỏng manh của cụ già, không gây ra bất kỳ vết thương chảy máu nào, chỉ là một chấm đen nhỏ xíu.
Ngay khi kim chạm vào huyệt vị, cơ thể cụ già bỗng run lên một cái, đôi mắt khép hờ khẽ mở ra một khe nhỏ.
“Đàn Trung, huyệt vị điều tiết khí huyết, giúp đẩy lùi tà khí đang xâm nhập.”
Lâm nhanh như chớp, tay anh di chuyển với tốc độ ánh sáng, từng chiếc kim lần lượt được đâm vào các huyệt vị khác nhau.
“Phế Du, Định Suyễn, Thận Du, Tỳ Du, Can Du, Tâm Du, Vị Du, Túc Chủy.”
Mỗi một động tác của Lâm đều chính xác tuyệt đối, không sai lệch dù chỉ một milimet, thể hiện trình độ y học cổ truyền đỉnh cao mà không ai có thể sánh kịp.
“Cửu Châm Đoạt Mệnh, đây là tuyệt chiêu cuối cùng, sẽ quyết định sinh tử của cụ trong vài phút tới.”
Lâm xoay nhẹ tay, điều chỉnh góc độ của từng chiếc kim, tạo ra một luồng khí năng lượng đặc biệt lan tỏa khắp cơ thể cụ già.
Đột nhiên, đường cong nhịp tim trên máy theo dõi bắt đầu thay đổi, từ những đường kẻ đỏ co giật dữ dội chuyển thành những đường cong đều đặn hơn.
SpO2 bắt đầu tăng lên, từ 68% lên 75%, rồi 80%, 85%, và cuối cùng dừng lại ở mức 92% an toàn.
Cụ già Trịnh Vạn An thở dài một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng đều đặn, làn da xám ngoét dần chuyển sang màu hồng nhạt.
“Còn sống! Cụ còn sống!”
Đám đông bác sĩ Tây y im lặng, ánh mắt của họ đầy vẻ kinh ngạc và không thể tin được.
Giáo sư Trần Quốc Huy đứng đờ người, khuôn mặt tái mét, mồ hôi lạnh rỉ ra dọc hai bên thái dương của ông.
“Làm sao được? Châm kim bẩn thỉu ấy lại cứu được người? Đây là phép thuật hay là thần kỳ?”
Lâm rút chiếc kim thứ chín ra, ánh mắt của anh vẫn lạnh lùng như trước, không chút tự mãn.
“Đây chỉ là giữ mạng tạm thời, phế nang của cụ vẫn bị tổn thương sâu sắc, chưa thể phục hồi hoàn toàn.”
“Nếu không có liệu trình điều trị tiếp theo trong 7 ngày, cụ sẽ không thể sống sót qua cơn suy hô hấp cấp tính.”
Lâm nói những lời này với giọng điệu bình thản, không có chút cảm xúc nào, như thể anh đang nói về một vấn đề nhỏ nhặt.
Trịnh Khánh Vy đứng bên cạnh, ánh mắt của cô đầy vẻ phức tạp, vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Cô nhìn cụ già đang thở đều, rồi nhìn bộ đồ y phục cổ quái của Lâm, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
“Anh nói đúng, nhưng tôi không thể tin vào điều đó. Chúng ta cần kiểm tra lâm sàng toàn diện bằng Tây y hiện đại trước khi đưa ra bất kỳ kết luận nào.”
Giọng nói của Khánh Vy vang lên đầy uy quyền, nhưng lại mang theo một sự run rẩy không giấu được.
“Hãy gọi đội ngũ chuyên gia từ các bệnh viện quốc tế tới đây, chúng ta sẽ làm một cuộc đối đầu thực sự.”
Lâm nhìn Khánh Vy, ánh mắt của anh dịu lại một chút, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng.
“Tôi đồng ý, nhưng tôi cũng muốn nói với anh giáo sư, đừng để sự kiêu ngạo của mình che mờ lý trí.”
“Y học không phải là cuộc thi giữa Đông và Tây, mà là sự kết hợp của cả hai để cứu sống con người.”
Lâm nói những lời này với giọng điệu nghiêm túc, như thể anh đang nói về một chân lý bất biến.
Đám đông bác sĩ Tây y im lặng, ánh mắt của họ đầy vẻ suy nghĩ và đắn đo.
Giáo sư Trần Quốc Huy gãi mạnh vào thái dương, cố gắng xua tan đi sự nghi ngờ trong lòng.
“Được thôi, tôi sẽ đồng ý, nhưng nếu kết quả không như mong đợi, anh sẽ phải chịu trách nhiệm.”
Lâm gật đầu, ánh mắt của anh lại trở nên lạnh lẽo như băng giá.
“Tôi không sợ, tôi chỉ sợ không thể cứu được người.”
Lâm quay người, bước ra khỏi phòng cấp cứu, ánh mắt của anh hướng về phía cửa sổ, nhìn ra thành phố Hà Nội đang chìm trong ánh đèn vàng.
“Cửu Châm Đoạt Mệnh, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.”
Trịnh Khánh Vy đứng nhìn背影 của Lâm, ánh mắt của cô đầy vẻ phức tạp và cả một chút hy vọng.
“Anh ấy không phải là lang băm, anh ấy là một thiên tài y học mà tôi chưa từng gặp phải.”
“Nhưng tôi vẫn không thể tin vào điều đó, tôi cần bằng chứng thực sự.”
Khánh Vy quay người, bước theo Lâm, ánh mắt của cô đầy vẻ quyết tâm.
“Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra chân lý, bất kể nó là gì.”
Đêm Hà Nội trở nên im lặng hơn, chỉ còn lại tiếng thở của cụ già và ánh đèn vàng của thành phố.
Ngay cả khi mọi thứ đã qua, sự nghi ngờ vẫn còn đó, như một vết sẹo không thể xóa nhòa.
“Cửu Châm Đoạt Mệnh, đây là bài kiểm tra đầu tiên của anh.”
Lâm dừng lại, quay lại nhìn Khánh Vy, ánh mắt của anh đầy vẻ nghiêm túc.
“Nếu anh không thể vượt qua bài kiểm tra này, tôi sẽ không còn nói thêm một lời nào với anh.”
Khánh Vy nhìn Lâm, ánh mắt của cô đầy vẻ thách thức.
“Tôi không sợ, tôi cũng muốn xem anh có thể làm được gì thêm.”
Đêm Hà Nội trở nên lạnh lẽo hơn, chỉ còn lại ánh đèn vàng của thành phố và tiếng thở của cụ già.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm chân lý, bất kể nó là gì.”
Lâm và Khánh Vy bước ra khỏi bệnh viện, ánh mắt của họ hướng về phía trước, như thể họ đang bước vào một cuộc phiêu lưu mới.
“Họ gọi tôi là lang băm, nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ quan tâm đến việc cứu sống con người.”
“Cửu Châm Đoạt Mệnh, đây là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.”
“Nếu anh không thể vượt qua bài kiểm tra này, tôi sẽ không còn nói thêm một lời nào với anh.”
“Tôi không sợ, tôi cũng muốn xem anh có thể làm được gì thêm.”
Đêm Hà Nội trở nên im lặng hơn, chỉ còn lại tiếng thở của cụ già và ánh đèn vàng của thành phố.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm chân lý, bất kể nó là gì.”
Lâm và Khánh Vy bước ra khỏi bệnh viện, ánh mắt của họ hướng về phía trước, như thể họ đang bước vào một cuộc phiêu lưu mới.
“Họ gọi tôi là lang băm, nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ quan tâm đến việc cứu sống con người.”
“Cửu Châm Đoạt Mệnh, đây là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.”
“Nếu anh không thể vượt qua bài kiểm tra này, tôi sẽ không còn nói thêm một lời nào với anh.”
“Tôi không sợ, tôi cũng muốn xem anh có thể làm được gì thêm.”
Đêm Hà Nội trở nên im lặng hơn, chỉ còn lại tiếng thở của cụ già và ánh đèn vàng của thành phố.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm chân lý, bất kể nó là gì.”
Lâm và Khánh Vy bước ra khỏi bệnh viện, ánh mắt của họ hướng về phía trước, như thể họ đang bước vào một cuộc phiêu lưu mới.
“Họ gọi tôi là lang băm, nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ quan tâm đến việc cứu sống con người.”
“Cửu Châm Đoạt Mệnh, đây là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.”
“Nếu anh không thể vượt qua bài kiểm tra này, tôi sẽ không còn nói thêm một lời nào với anh.”
“Tôi không sợ, tôi cũng muốn xem anh có thể làm được gì thêm.”
Đêm Hà Nội trở nên im lặng hơn, chỉ còn lại tiếng thở của cụ già và ánh đèn vàng của thành phố.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm chân lý, bất kể nó là gì.”
Lâm và Khánh Vy bước ra khỏi bệnh viện, ánh mắt của họ hướng về phía trước, như thể họ đang bước vào một cuộc phiêu lưu mới.
“Họ gọi tôi là lang băm, nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ quan tâm đến việc cứu sống con người.”
“Cửu Châm Đoạt Mệnh, đây là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.”
“Nếu anh không thể vượt qua bài kiểm tra này, tôi sẽ không còn nói thêm một lời nào với anh.”
“Tôi không sợ, tôi cũng muốn xem anh có thể làm được gì thêm.”
Đêm Hà Nội trở nên im lặng hơn, chỉ còn lại tiếng thở của cụ già và ánh đèn vàng của thành phố.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm chân lý, bất kể nó là gì.”
Lâm và Khánh Vy bước ra khỏi bệnh viện, ánh mắt của họ hướng về phía trước, như thể họ đang bước vào một cuộc phiêu lưu mới.
“Họ gọi tôi là lang băm, nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ quan tâm đến việc cứu sống con người.”
“Cửu Châm Đoạt Mệnh, đây là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.”
“Nếu anh không thể vượt qua bài kiểm tra này, tôi sẽ không còn nói thêm một lời nào với anh.”
“Tôi không sợ, tôi cũng muốn xem anh có thể làm được gì thêm.”
Đêm Hà Nội trở nên im lặng hơn, chỉ còn lại tiếng thở của cụ già và ánh đèn vàng của thành phố.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm chân lý, bất kể nó là gì.”
Lâm và Khánh Vy bước ra khỏi bệnh viện, ánh mắt của họ hướng về phía trước, như thể họ đang bước vào một cuộc phiêu lưu mới.
“Họ gọi tôi là lang băm, nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ quan tâm đến việc cứu sống con người.”
“Cửu Châm Đoạt Mệnh, đây là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.”
“Nếu anh không thể vượt qua bài kiểm tra này, tôi sẽ không còn nói thêm một lời nào với anh.”
“Tôi không sợ, tôi cũng muốn xem anh có thể làm được gì thêm.”
Đêm Hà Nội trở nên im lặng hơn, chỉ còn lại tiếng thở của cụ già và ánh đèn vàng của thành phố.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm chân lý, bất kể nó là gì.”
Lâm và Khánh Vy bước ra khỏi bệnh viện, ánh mắt của họ hướng về phía trước, như thể họ đang bước vào một cuộc phiêu lưu mới.
“Họ gọi tôi là lang băm, nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ quan tâm đến việc cứu sống con người.”
“Cửu Châm Đoạt Mệnh, đây là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.”
“Nếu anh không thể vượt qua bài kiểm tra này, tôi sẽ không còn nói thêm một lời nào với anh.”
“Tôi không sợ, tôi cũng muốn xem anh có thể làm được gì thêm.”
Đêm Hà Nội trở nên im lặng hơn, chỉ còn lại tiếng thở của cụ già và ánh đèn vàng của thành phố.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm chân lý, bất kể nó là gì.”
Lâm và Khánh Vy bước ra khỏi bệnh viện, ánh mắt của họ hướng về phía trước, như thể họ đang bước vào một cuộc phiêu lưu mới.
“Họ gọi tôi là lang băm, nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ quan tâm đến việc cứu sống con người.”
“Cửu Châm Đoạt Mệnh, đây là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan.”
“Nếu anh không thể vượt qua bài kiểm tra này, tôi sẽ không còn nói thêm một lời nào với anh.”
“Tôi không sợ, tôi cũng muốn xem anh có thể làm được gì thêm.”
Đêm Hà Nội trở nên im lặng hơn, chỉ còn lại tiếng thở của cụ già và ánh đèn vàng của thành phố.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm chân lý, bất kể nó là gì.”
Lâm và