Chương 7: Cơn Bão Lâm Tỏa Hai Mươi Tư Giờ
Đồng hồ số trên tường chạy vèo vèo, từng con số nhảy lên như những lưỡi dao sắc bén cắt xé thời gian.
Không khí trong phòng họp tầng 40 của tòa nhà Vạn An nặng nề đến mức có thể cắt đứt cổ họng người đứng giữa.
Trần Quốc Dũng ngồi ở vị trí đối diện, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá, ngón tay lướt nhanh trên màn hình máy tính, từng lệnh phong tỏa được gửi đi như những phát súng bắn vào tim.
“Tất cả tài khoản của Vũ Hoài Lâm tại Vietcombank đều bị khóa cứng, không một đồng nào rút được, kể cả tiền lương của nhân viên cấp dưới anh ta.”
Âm thanh của các thẻ ngân hàng bị đập vỡ vang lên từ xa, kèm theo tiếng la hét của những người quản lý đang cố gắng giải thích nhưng vô vọng.
Trịnh Khánh Vy đứng im lặng, đôi tay siết chặt lấy vạt áo vest đắt tiền của mình, móng tay đã găm sâu vào da thịt đến mức chảy máu.
“Anh đã làm gì mà để kẻ thù hành động nhanh đến thế? Chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ, mọi thứ đã sụp đổ.”
Giọng nói của cô run rẩy, không còn sự bình thản của ngày hôm qua, mà giờ đây là sự tuyệt vọng của một người đang đứng trước vực thẳm.
Đằng kia cửa kính, ánh nắng chiều chiếu xuống mặt hồ Tây, tạo nên những vệt cầu vồng lung linh nhưng lại thêm phần mỉa mai cho bi kịch đang diễn ra.
Đúng lúc ấy, tiếng còi xe cảnh sát hú vang lên chói tai, cắt ngang mọi suy nghĩ của những người đang còn hy vọng.
Đội ngũ công an và đại diện Sở Y tế đã bất ngờ ập vào công trường nhà máy Hòa Lạc, nơi dự án liên doanh đang được triển khai với tốc độ chóng mặt.
“Lý do đình chỉ công trường là vi phạm nghiêm trọng quy định về an toàn lao động và sử dụng hóa chất cấm, theo kết quả giám sát của Sở.”
Giọng nói của quan chức lạnh lùng, không chút do dự, như một câu tuyên án tử hình đối với cả một tập đoàn.
Khánh Vy cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, khiến cô không thở nổi, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả bộ đồ công sở.
“Hủy bỏ dự án 500 tỷ! Sa thải ngay lập tức ông ta! Chúng ta không thể để người này tiếp tục gây tổn hại cho hình ảnh của Vạn An.”
Âm thanh của những tiếng vỗ tay đồng thanh vang lên từ hàng ghế sau, nơi các cổ đông lớn đang đứng dậy, ánh mắt đầy căm phẫn hướng về phía Vũ Hoài Lâm.
Lâm ngồi nguyên tại vị trí của mình, không hề nhúc nhích, ánh mắt bình thản nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc xe cảnh sát đang dừng lại.
“Anh không sợ sao? Mọi thứ đang sụp đổ, anh không còn gì để mất cả.”
Khánh Vy bước lại gần, giọng nói đầy khẩn khoản, cố gắng tìm lại chút hy vọng cuối cùng trong mắt người đàn ông trước mặt.
“Chúng ta hãy nói chuyện đi, anh hãy giải thích rõ hơn về những gì đã xảy ra, mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Lâm khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không mang theo chút gì là vui mừng hay tự mãn, mà giống như một người đang quan sát một vở kịch mà anh đã viết sẵn kịch bản.
“Đừng lo, mọi thứ sẽ ổn thôi. Nhưng không phải vì anh nói, mà vì kẻ thù của anh đang quá kiêu ngạo.”
Lâm đứng dậy, lấy từ trên bàn một ấm trà sen và hai tách sứ tinh xảo, động tác nhẹ nhàng, chậm rãi, không chút gấp gáp dù hoàn cảnh đang vô cùng gấp rút.
“Anh rót trà cho mọi người đi, hãy bình tĩnh mà nghe anh nói.”
Khánh Vy nhìn anh với ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng vẫn không thể từ chối, tay run run nhận lấy tách trà ấm nóng.
Hương thơm của trà sen lan tỏa, xua tan bớt mùi tanh của mồ hôi và sự căng thẳng tột độ trong không gian ngột ngạt.
“Sự kiêu ngạo luôn khiến kẻ thù để lộ tử huyệt chí mạng. Đừng để cảm xúc chi phối lý trí, đó là lúc chúng ta sẽ thắng.”
Lâm rót trà vào tách của Khánh Vy, ánh mắt của anh sâu thẳm, chứa đựng một sự thấu hiểu mà chỉ người đã trải qua nhiều biến cố mới có được.
“Trần Quốc Dũng nghĩ rằng anh không có tiền, không có quan hệ, không có cách nào chống trả. Nhưng anh đã chuẩn bị cho trường hợp này từ rất lâu.”
Khánh Vy ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt đầy ngạc nhiên, không còn là sự tuyệt vọng mà giờ đây là sự tò mò và hy vọng.
“Anh nói thật không? Trong khi mọi người đang la hét, anh vẫn có thể bình tĩnh như thế này?”
Lâm nhấp một ngụm trà, nụ cười trên môi càng thêm rõ ràng, như thể anh đang thưởng thức một món ngon quý giá.
“Đó chính là sức mạnh của sự bình tĩnh. Khi kẻ thù đang hưng phấn, họ sẽ quên mất những điều quan trọng nhất.”
“Họ nghĩ rằng đã thắng, nên sẽ không phòng thủ. Họ nghĩ rằng anh đã thua, nên sẽ không để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt.”
Lâm đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt hướng về phía Trần Quốc Dũng đang còn đang đắc thắng nói chuyện với các quan chức.
“Anh ta đã sử dụng mối quan hệ tín dụng đen để phong tỏa tài khoản, nhưng anh ta không biết rằng anh đã chuyển toàn bộ số tiền quan trọng ra nước ngoài trước khi bị phát hiện.”
Khánh Vy mở to mắt, không thể tin vào những gì anh vừa nói, tay cô run lên cầm cập.
“Rời nước ngoài? Trong hai mươi bốn giờ? Làm sao anh có thể làm được điều đó mà không bị phát hiện?”
Lâm khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy bí ẩn.
“Anh không cần rời nước ngoài. Anh chỉ cần chuyển tiền qua một tài khoản trung gian do anh kiểm soát, và tài khoản đó sẽ được mở ở một ngân hàng khác mà Trần Quốc Dũng không thể kiểm soát được.”
“Ngân hàng nào? Anh nói xem nào, anh đã chuẩn bị như thế nào?”
Khánh Vy hỏi dồn dập, giọng nói của cô giờ đây không còn run rẩy mà đầy sự kích động.
“Anh đã thuê một đội ngũ luật sư và chuyên gia tài chính từ nước ngoài, họ đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ từ rất lâu. Chỉ cần một tín hiệu, mọi thứ sẽ được kích hoạt.”
Lâm nói chậm rãi, từng lời nói như một viên đạn bắn vào tim của Trần Quốc Dũng.
“Tín hiệu đó chính là việc anh ta công khai tố cáo anh trước toàn thể hội đồng quản trị. Khi anh ta nói, anh sẽ bấm nút.”
Khánh Vy nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, không còn là sự nghi ngờ mà giờ đây là sự tin tưởng tuyệt đối.
“Anh thật sự là một thiên tài. Em không ngờ anh lại có thể nghĩ ra cách đối phó như vậy.”
Lâm khẽ mỉm cười, ánh mắt của anh giờ đây tràn đầy ánh sáng của chiến thắng.
“Đừng nói anh là thiên tài. Anh chỉ là người biết cách chờ đợi thời cơ. Khi kẻ thù đang tự mãn, đó là lúc anh sẽ tung đòn chí mạng.”
Lâm đứng dậy, bước ra khỏi phòng họp, ánh mắt hướng về phía Trần Quốc Dũng đang còn đang đắc thắng nói chuyện với các quan chức.
“Anh ta nghĩ rằng đã thắng, nên sẽ không phòng thủ. Nhưng anh đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để đối phó.”
Khánh Vy đứng dậy, theo sát anh, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ đối mặt với Trần Quốc Dũng. Em không sợ anh nữa, em tin tưởng vào anh.”
Lâm dừng lại, quay lại nhìn Khánh Vy, ánh mắt đầy dịu dàng.
“Đừng nói em không sợ. Em vẫn sợ, nhưng em đã học được cách đối mặt với nỗi sợ. Đó mới là sự trưởng thành.”
Lâm nắm tay Khánh Vy, ánh mắt của anh tràn đầy sự khích lệ.
“Hãy đứng vững, đừng để kẻ thù làm lung lay ý chí của em. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua cơn bão này.”
Khánh Vy cảm thấy một luồng khí lực mới tràn ngập trong người, nỗi sợ hãi dường như đã tan biến, thay vào đó là sự mạnh mẽ và quyết tâm.
“Anh nói đúng. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Em không thể để anh một mình đối mặt với kẻ thù.”
Lâm khẽ mỉm cười, ánh mắt của anh giờ đây tràn đầy ánh sáng của hy vọng.
“Được thôi. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với Trần Quốc Dũng. Em đã sẵn sàng chưa?”
Khánh Vy gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Em đã sẵn sàng. Hãy để anh chỉ đường, em sẽ đi theo anh đến cùng.”
Lâm nắm chặt tay Khánh Vy, ánh mắt của anh tràn đầy sự tin tưởng.
“Được rồi. Chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Đừng lo, mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Khánh Vy cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nhưng không còn là sự hồi hộp mà là sự kích động.
“Anh nói đúng. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Em không thể để anh một mình đối mặt với kẻ thù.”
Lâm khẽ mỉm cười, ánh mắt của anh giờ đây tràn đầy ánh sáng của chiến thắng.
“Đừng nói anh là thiên tài. Anh chỉ là người biết cách chờ đợi thời cơ. Khi kẻ thù đang tự mãn, đó là lúc anh sẽ tung đòn chí mạng.”
Khánh Vy đứng dậy, theo sát anh, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ đối mặt với Trần Quốc Dũng. Em không sợ anh nữa, em tin tưởng vào anh.”
Lâm nắm tay Khánh Vy, ánh mắt của anh tràn đầy sự khích lệ.
“Hãy đứng vững, đừng để kẻ thù làm lung lay ý chí của em. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua cơn bão này.”
Khánh Vy cảm thấy một luồng khí lực mới tràn ngập trong người, nỗi sợ hãi dường như đã tan biến, thay vào đó là sự mạnh mẽ và quyết tâm.
“Anh nói đúng. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Em không thể để anh một mình đối mặt với kẻ thù.”
Lâm khẽ mỉm cười, ánh mắt của anh giờ đây tràn đầy ánh sáng của hy vọng.
“Được thôi. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với Trần Quốc Dũng. Em đã sẵn sàng chưa?”
Khánh Vy gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Em đã sẵn sàng. Hãy để anh chỉ đường, em sẽ đi theo anh đến cùng.”
Lâm nắm chặt tay Khánh Vy, ánh mắt của anh tràn đầy sự tin tưởng.
“Được rồi. Chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Đừng lo, mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Khánh Vy cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nhưng không còn là sự hồi hộp mà là sự kích động.
“Anh nói đúng. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Em không thể để anh một mình đối mặt với kẻ thù.”
Lâm khẽ mỉm cười, ánh mắt của anh giờ đây tràn đầy ánh sáng của chiến thắng.
“Đừng nói anh là thiên tài. Anh chỉ là người biết cách chờ đợi thời cơ. Khi kẻ thù đang tự mãn, đó là lúc anh sẽ tung đòn chí mạng.”
Khánh Vy đứng dậy, theo sát anh, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ đối mặt với Trần Quốc Dũng. Em không sợ anh nữa, em tin tưởng vào anh.”
Lâm nắm tay Khánh Vy, ánh mắt của anh tràn đầy sự khích lệ.
“Hãy đứng vững, đừng để kẻ thù làm lung lay ý chí của em. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua cơn bão này.”
Khánh Vy cảm thấy một luồng khí lực mới tràn ngập trong người, nỗi sợ hãi dường như đã tan biến, thay vào đó là sự mạnh mẽ và quyết tâm.
“Anh nói đúng. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Em không thể để anh một mình đối mặt với kẻ thù.”
Lâm khẽ mỉm cười, ánh mắt của anh giờ đây tràn đầy ánh sáng của hy vọng.
“Được thôi. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với Trần Quốc Dũng. Em đã sẵn sàng chưa?”
Khánh Vy gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Em đã sẵn sàng. Hãy để anh chỉ đường, em sẽ đi theo anh đến cùng.”
Lâm nắm chặt tay Khánh Vy, ánh mắt của anh tràn đầy sự tin tưởng.
“Được rồi. Chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Đừng lo, mọi thứ sẽ ổn thôi.”