Chương 9: Nhịp Đập Trí Tuệ Dưới Trăng Hồ Tây
Đêm muộn trước ngày diễn ra Hội thảo Y học Hô hấp Quốc gia chấn động giới y khoa, một làn sương thu mờ ảo và bảng lảng bao phủ khắp mặt nước hồ Tây tĩnh mịch rộng lớn.
Căn văn phòng làm việc cao cấp của Trịnh Khánh Vy trên tầng hai mươi của tòa tháp Vạn An Plaza ngập tràn ánh sáng dịu mát từ chiếc đèn bàn cổ kính.
Từ ô cửa kính sát trần lớn kéo dài từ sàn lên trần nhà, có thể phóng tầm mắt ngắm trọn vẹn cảnh đêm lung linh rực rỡ của thủ đô Hà Nội với cầu Nhật Tân lấp lánh ánh đèn ngũ sắc phía chân trời xa.
Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến lạ kỳ, hoàn toàn tách biệt khỏi những cơn bão truyền thông bẩn đang gào thét không ngừng ngoài kia.
Tiếng gió thu khẽ lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh thanh khiết và dịu mát của mặt nước hồ Tây.
Mùi hương ngọc lan thoang thoảng dịu nhẹ từ vườn hoa phía dưới bay lên tạo nên một không gian vô cùng thư thái, nhẹ nhõm.
Trịnh Khánh Vy mặc chiếc áo len mỏng màu tơ tằm thanh lịch, rũ bỏ hoàn toàn vẻ lãnh đạm, cứng nhắc của một nữ chủ tịch uy quyền thường ngày trên thương trường.
Cô khẽ bước lại gần chiếc bàn pha trà bằng gỗ trắc, cẩn thận rót hai chén trà sen Tây Hồ tỏa hương thơm thuần khiết, ấm sực.
Cô đưa một chén trà cho Vũ Hoài Lâm rồi khẽ ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện anh, đôi mắt thông tuệ nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đã cứu sống cha mình.
"Anh Lâm, anh có biết tại sao một người cực kỳ sắc sảo, chỉ làm việc bằng số liệu và hợp đồng pháp lý minh bạch như tôi lại sẵn sàng đặt cược toàn bộ danh tiếng của gia tộc và năm trăm tỷ đồng vào anh không?" Vy khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm, dịu dàng vô cùng mà chưa từng một nhân viên nào của Vạn An được nghe thấy.
Lâm khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ cảm nhận vị chát dịu rồi ngọt hậu lan tỏa nơi đầu lưỡi, anh lắc đầu mỉm cười điềm tĩnh.
"Tôi nghĩ là vì kết quả kiểm tra lâm sàng của cha em quá thuyết phục, và vì tiềm năng thương mại của Phế Đan Sâm Đá trên bản đồ y học toàn cầu."
Vy khẽ cười nhạt, một nụ cười hiếm hoi nhưng vô cùng rạng rỡ, làm xua tan đi hoàn toàn bầu không khí căng thẳng của căn phòng.
"Đó chỉ là những con số thực tế trên bàn đàm phán của một CFO thông thường."
"Sự thật là... tôi đã quá mệt mỏi với thế giới kinh doanh giả dối băng giá này rồi."
"Mẹ tôi mất sớm vì căn bệnh suy hô hấp cấp tính mười năm trước, khi đó y học Tây y bó tay, tôi đã bất lực đứng nhìn bà ra đi trong đau đớn khôn cùng."
"Cha tôi đã nuôi dạy tôi vô cùng nghiêm khắc, dạy tôi cách giấu kín cảm xúc đằng sau những con số vô cảm để bảo vệ bản thân và gia tộc khỏi những kẻ dối trá ngoài kia."
"Nhưng càng lên cao, tôi càng thấy nhiều kẻ như Lê Hữu Hoài và Trần Quốc Dũng, dùng y học làm công cụ để vơ vét tiền bạc, chà đạp lên sinh mạng bệnh nhân nghèo."
"Khi nhìn thấy anh bất chấp sự ngăn cản của tất cả mọi người, điềm tĩnh dùng bộ Cửu Châm và viên thuốc Phế Đan cứu sống cha tôi khỏi ranh giới tử thần bằng một y đức thuần khiết nhất... tôi biết mình đã tìm thấy người đồng hành thực sự của cuộc đời mình."
Vy dừng lại, đôi mắt cô khẽ lay động dưới ánh đèn bàn ấm áp, gương mặt kiêu hãnh của cô thoáng chút yếu đuối nữ tính hiếm hoi.
Lâm lặng người đi vì xúc động sâu sắc, anh đặt chén trà xuống bàn, từ từ tiến lại gần cô.
Anh đưa bàn tay mạnh mẽ, ấm áp và tràn đầy sinh lực của mình nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thon nhỏ đang khẽ run lên của Vy.
Xúc giác cực kỳ nhạy bén từ mười đầu ngón tay của Lâm cảm nhận rõ ràng nhịp đập thổn thức từ mạch đập của cô.
Anh cảm thấy cái lạnh từ đôi tay Vy dần được xua tan bởi hơi ấm từ lòng bàn tay mình.
"Khánh Vy, em đã gánh vác quá nhiều áp lực của gia tộc trên đôi vai mảnh mai này rồi," Lâm nói vô cùng ấm áp, kiên định.
"Y đức của tôi là giữ mạng cho người bệnh, và từ nay về sau, tôi cũng sẽ dùng bộ kim châm cứu và cả cuộc đời này của mình để bảo vệ sự trong sạch, kiêu hãnh của em trước mọi sóng gió cuộc đời."
"Ngày mai, tôi sẽ cùng em ra trận và quét sạch lũ sâu mọt kia khỏi ngành y."
Họ ký kết một bản thỏa thuận bổ sung đặc biệt đầy ấm áp và phân minh.
Bản hợp đồng ghi nhận quyền sở hữu trí tuệ vĩnh viễn thuộc về Lâm, trong khi Vạn An chịu trách nhiệm thương mại hóa toàn cầu với tỷ lệ lợi nhuận chia sẻ 50-50 phân minh.
Đây không chỉ là sự hợp tác kinh doanh thông thường, mà còn là lời thề ước đan xen giữa tình yêu và trí tuệ của hai con người xuất chúng nhất.
Dưới ánh trăng khuyết treo lơ lửng ngoài khung cửa sổ của tòa tháp cao tầng giữa lòng Hà Nội, hai tâm hồn kiêu hãnh và trí tuệ đã thực sự hòa chung một nhịp đập, sẵn sàng đương đầu với trận chiến phán quyết sinh tử vào ngày mai.