Chương 1: Bẫy Trộm Ngọc
Không khí bên trong showroom siêu sang năm sao của Tập đoàn Vạn Bảo Ngọc tại phố Tràng Tiền, Hà Nội ngột ngạt đến mức kim rơi cũng có thể nghe tiếng. Dưới những ngọn đèn chùm pha lê nhập khẩu từ Ý tỏa ra những luồng sáng lộng lẫy và huyền ảo, từng góc trưng bày đều toát lên mùi tiền và sự xa hoa tột bậc. Những tủ kính cường lực chống đạn sáng choang đang bảo vệ hàng trăm tác phẩm đá quý, hồng ngọc và lam ngọc trị giá hàng chục tỷ đồng. Lê Hoàng Nam đứng lặng im giữa không gian tráng lệ ấy, đôi mắt đen sâu thẳm của anh thản nhiên nhìn thẳng vào gã đàn ông trung niên đang vênh váo trước mặt, không một chút biểu cảm dao động.
"Ký vào đây ngay lập tức, hoặc tao sẽ cho cảnh sát kinh tế đến còng tay mày đi trước toàn thể giới truyền thông!" Lâm Vĩnh Phát – vị Chủ tịch kiêu ngạo của Vạn Bảo Ngọc – đập mạnh xấp hồ sơ dày cộp lên mặt bàn kính cường lực. Tiếng động chói tai vang vọng khắp sảnh tiệc. Trên ngón tay mập mạp của hắn, chiếc nhẫn Ruby mắt hổ đỏ rực như máu chim bồ câu lóe lên những tia sáng chói mắt đầy đe dọa. Hắn chỉnh lại chiếc cà vạt lụa Hermes và nở nụ cười đắc thắng, như thể sinh sát trong tay hắn hoàn toàn thuộc về hắn.
Đứng ngay bên cạnh Phát là Nguyễn Khánh Linh, vị hôn thê cũ của Nam và cũng là ái nữ kiêu kỳ của một dòng họ dệt may giàu có bậc nhất đất Hà Thành. Cô ta diện chiếc đầm dạ hội Haute Couture màu đỏ thẫm đắt đỏ, khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua bộ vest công sở đã sờn màu và đôi giày da cũ kỹ của Nam với sự khinh miệt tột cùng. Mới chỉ tháng trước, cô ta còn ngọt ngào hẹn ước trăm năm với Nam khi anh đang lao lực cống hiến. Thế nhưng, ngay khi biết Nam từ chối bán rẻ bằng sáng chế công nghệ nhận diện đá quý cho cha cô ta, cô ta đã lập tức quay lưng, ngả vào vòng tay của Lâm Vĩnh Phát để đổi lấy một suất cổ phần ưu đãi trước đợt IPO nghìn tỷ của tập đoàn.
"Lê Hoàng Nam, mày đừng cố chấp làm gì nữa." Giọng Linh sắc lẹm, lạnh lùng như dao cạo cắt ngang sự im lặng. "Đôi bàn tay chai sạn vì mài đá của mày, có rửa sạch mười đời cũng không xứng đặt cạnh chiếc nhẫn Ruby mắt hổ trị giá năm tỷ này của anh Phát! Mày chỉ là một thằng kỹ sư giám định quèn xuất thân từ vùng núi nghèo Lục Yên, tỉnh lẻ nghèo nàn. Nếu không nhờ dòng họ Nguyễn nhà tao tiến cử, mày làm sao có cơ hội bước chân vào cái showroom sang trọng này mà làm việc? Bây giờ mày dám to gan ăn cắp viên hồng ngọc thô cực phẩm Hỏa Long Vương 50 carat trong phòng bảo mật sao? Bằng chứng camera đã ghi lại rõ ràng rồi, cãi thế nào được?"
Nam khẽ nhếch môi, nụ cười bình thản đến lạ lùng đối lập hoàn toàn với sự giận dữ của hai kẻ trước mặt. Anh đút hai tay vào túi quần, nhìn sâu vào mắt Linh: "Khánh Linh, năm năm qua anh dầm mưa dãi nắng ở các mỏ đá Lục Yên, Quỳ Hợp để tìm nguồn hàng thô tốt nhất cho tập đoàn này. Bản thiết kế hệ thống quang phổ laser nhận diện đá quý tự nhiên kia cũng là do anh thức trắng hàng trăm đêm trong phòng lab chật hẹp để viết ra từng dòng mã nguồn. Anh cần gì phải trộm viên Hỏa Long Vương đó? Các người tự dựng lên vở kịch mất cắp này, chẳng phải là vì muốn cướp trắng bằng sáng chế độc quyền của anh để làm đẹp sổ sách IPO sao?"
"Mày câm miệng!" Lâm Vĩnh Phát nhổ nước bọt thẳng xuống đôi giày da sờn rách của Nam, mặt đỏ gay sỉ nhục. "Mã nguồn và bằng sáng chế đó đã được đăng ký bảo hộ độc quyền dưới tên tao từ sáng nay rồi. Hợp đồng lao động của mày ghi rõ: mọi phát minh trong quá trình làm việc đều thuộc về sở hữu của công ty. Còn viên Hỏa Long Vương thô trị giá hai trăm tỷ kia, camera an ninh đã ghi lại rõ ràng bóng dáng mày xuất hiện tại hầm bảo mật đêm qua. Tài khoản Vietcombank của mày đã bị ngân hàng phong tỏa theo yêu cầu điều tra khẩn cấp của tao. Hiện tại, mày không có quyền lực, không có tiền bạc, cũng không có bất kỳ ai tin mày cả! Mày chỉ là một con kiến hôi trên thương trường Hà Nội này thôi!"
Lâm Vĩnh Phát tiến sát lại, gằn từng giọng đầy đe dọa, ngón tay mập mạp dí sát vào mặt Nam: "Ký tên vào giấy chuyển nhượng toàn bộ quyền sở hữu trí tuệ công nghệ phổ hồng ngoại đá quý này, nhận tội trộm ngọc rồi cút khỏi giới giám định bảo ngọc Việt Nam! Nếu không, tao sẽ khiến mày ngồi tù mọt xương, cả đời này không ngẩng đầu lên được!"
Nam nhìn xấp tài liệu chuyển nhượng, rồi nhìn sang Khánh Linh – người phụ nữ từng thề non hẹn biển với anh, nay lại vì hư vinh mà cấu kết với Phát để cướp đoạt công sức của anh. Bọn họ nghĩ rằng đã dồn anh vào chân tường khi đóng băng tài khoản ngân hàng và tung tin đồn bẩn trên các hội nhóm giám định trang sức đá quý. Bọn họ nghĩ rằng thế lực hào môn có thể đè bẹp tất cả tri thức và lòng tự trọng của anh.
Nhưng bọn họ hoàn toàn không biết một điều cực kỳ chí mạng. Viên hồng ngọc "Hỏa Long Vương" thô 50 carat mà Phát đang sở hữu thực chất chỉ là một sản phẩm ruby hydrothermal nhân tạo cực kỳ tinh vi do chính Phát nhập lậu từ một xưởng hóa chất Trung Quốc nhằm làm đẹp sổ sách trước đợt IPO nghìn tỷ trên sàn HoSE. Viên đá thật đã bị Phát âm thầm tẩu tán sang một quỹ đầu tư vỏ bọc ở Singapore để tẩu tán tài sản cá nhân. Bọn họ đã tự tay tạo ra bằng chứng giả, nhưng lại không biết rằng công thức men nhân tạo kia có một lỗi cấu trúc ngậm nước cực nhỏ.
Và điều chí mạng nhất: bản công thức và hệ thống laser mà họ vừa cướp đoạt thực chất chỉ là phiên bản thử nghiệm có lỗi phân tích. Nếu không có thuật toán hiệu chỉnh tỷ lệ tạp chất gallium-to-chromium độc quyền mà chỉ Nam nắm giữ trong đầu, hệ thống quét kia sẽ luôn nhận diện ruby nhân tạo ngậm nước là đá tự nhiên. Đây chính là quả bom nổ chậm sẽ kéo sập toàn bộ đế chế lừa đảo của bọn chúng.
"Tôi sẽ không ký." Nam trầm giọng, ánh mắt kiên định đứng dậy. Anh không thèm nhìn lại hai kẻ tham lam đang trợn mắt giận dữ kia, xoay người thẳng bước ra khỏi showroom lộng lẫy, bỏ lại tiếng thét phẫn nộ của Lâm Vĩnh Phát và cái nhìn khinh bỉ của Nguyễn Khánh Linh phía sau. Trận chiến này, ai thắng ai thua, giờ mới thực sự bắt đầu.