Chương 1: Bị Đuổi Trước Ngày IPO

Văn phòng NovaMind AI tầng hai mươi bảy tòa nhà Salesforce Tower, San Francisco, chín giờ tối thứ Sáu.

Phạm Tuấn Kiệt vừa hoàn thành commit cuối cùng cho VietNLP Engine v3.0 — hai triệu ba trăm nghìn dòng code, ba năm phát triển, engine xử lý ngôn ngữ tự nhiên tiếng Việt chính xác nhất thế giới với tỷ lệ hiểu ngữ cảnh chín mươi bảy phần trăm.

"Push to production thành công," Kiệt thở phào, gỡ headphone ra khỏi tai.

Bàn làm việc của anh bừa bộn lon Red Bull và hộp pizza nguội ngắt — dấu hiệu của bảy mươi hai giờ code liên tục không ngủ.

Ngày mai, NovaMind AI sẽ nộp hồ sơ S-1 lên SEC để IPO trên NASDAQ, định giá dự kiến hai tỷ đô.

Kiệt, với tư cách co-founder và Chief AI Architect, sở hữu tám phần trăm cổ phần — xấp xỉ một trăm sáu mươi triệu đô.

Nhưng khi Kiệt vừa tắt máy, cửa phòng conference room bất ngờ mở.

David Chen, CEO NovaMind, bước vào cùng ba luật sư mặc vest đen và Hà Minh Trí — CTO, người Việt đồng hương mà Kiệt đã rủ vào NovaMind từ ngày đầu.

"Kiệt, ngồi xuống.

Chúng ta cần nói chuyện," David nói, giọng lạnh tanh.

David đẩy một xấp giấy sang bên Kiệt.

Đó là bản sửa đổi Agreement Assignment, ghi rõ: "Phạm Tuấn Kiệt tự nguyện chuyển nhượng toàn bộ quyền sở hữu trí tuệ đối với VietNLP Engine, bao gồm source code, model weights, training data, và bằng sáng chế liên quan, cho NovaMind AI Inc."

"Cái gì đây?"

Kiệt trợn mắt.

"Tôi là co-founder!

VietNLP là đứa con tinh thần của tôi!"

"Kiểm tra lại employment agreement của cậu, điều khoản 8.2," luật sư trưởng lên tiếng, giọng đều đều.

"Mọi sản phẩm trí tuệ tạo ra trong thời gian làm việc tại NovaMind thuộc sở hữu của công ty.

Cậu ký điều khoản này khi gia nhập."

"Tôi viết VietNLP TRƯỚC khi gia nhập NovaMind!

Prototype đầu tiên tôi code từ phòng ký túc xá Stanford, hai năm trước khi công ty thành lập!"

David nhún vai.

"Cậu không có bằng chứng.

Commit history trên GitHub nội bộ ghi rõ mọi dòng code đều được push từ account NovaMind."

"Vì Trí đã migrate toàn bộ repo cá nhân của tôi vào repo công ty từ ngày đầu!

Trí, mày biết rõ chuyện này!"

Kiệt quay sang đồng hương.

Hà Minh Trí tránh ánh mắt Kiệt, giọng lạnh lùng: "Anh Kiệt, commit history không nói dối.

Repository NovaMind là duy nhất.

Tôi không nhớ có repo cá nhân nào của anh."

"Mày nói gì?!"

Kiệt đứng bật dậy.

"Ba năm trước mày là thằng dev junior không ai thuê, tao kéo mày vào, dạy mày machine learning từ con số không!"

David ra hiệu cho bảo vệ.

"Kiệt, cậu có hai lựa chọn.

Ký giấy chuyển nhượng, nhận bốn trăm nghìn đô severance package và NDA.

Hoặc chúng tôi kiện cậu vi phạm hợp đồng lao động và IP agreement, cậu sẽ không được một xu, thậm chí còn nợ chi phí pháp lý."

Bốn trăm nghìn đô.

So với một trăm sáu mươi triệu đô cổ phần.

Kiệt nhìn xấp giấy, rồi nhìn David, rồi nhìn Trí.

Ba năm tuổi trẻ, hai triệu dòng code, hàng nghìn đêm thức trắng.

Tất cả bị cướp bằng một bản hợp đồng và một lời nói dối.

Anh ký giấy.

Không phải vì anh chấp nhận, mà vì anh biết: cuộc chiến pháp lý ở Mỹ với một startup được Sequoia Capital chống lưng sẽ kéo dài năm năm và ngốn hàng triệu đô mà anh không có.

"Cảm ơn sự hợp tác," David nở nụ cười giả tạo.

"Bảo vệ sẽ escort cậu ra khỏi tòa nhà.

Badge và laptop để lại."

Kiệt bước vào thang máy, cánh cửa đóng lại.

Trong gương phản chiếu, anh thấy khuôn mặt mình — gầy rộc, bọng mắt thâm quầng, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực như màn hình terminal lúc nửa đêm.

"David, Trí," anh thì thầm.

"Các người cướp code của tôi, nhưng các người không cướp được bộ não viết ra nó.

Tôi sẽ viết lại, tốt hơn gấp trăm lần, và lần này — nó sẽ thuộc về Việt Nam."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...