Chương 1: Ba Tiếng Trước Giờ Phóng
Trung tâm Điều khiển Vệ tinh, Khu Công nghệ cao Hòa Lạc, hai giờ sáng.
Lý Thanh Sơn ngồi trước bốn màn hình hiển thị dữ liệu telemetry, mắt dán vào chuỗi tọa độ quỹ đạo đang nhấp nháy xanh — tất cả nominal.
Còn ba tiếng nữa, vệ tinh VNSat-2 sẽ được phóng từ bãi phóng Satish Dhawan, Ấn Độ.
Đây là vệ tinh quan sát Trái Đất đầu tiên do Việt Nam thiết kế và chế tạo, mang theo camera quang học độ phân giải một mét — đủ để nhìn rõ từng chiếc xe trên đường phố Hà Nội từ không gian.
Sơn là người tính toán toàn bộ quỹ đạo cho VNSat-2.
Bốn năm ròng, anh phát triển thuật toán tối ưu quỹ đạo mới — giảm nhiên liệu đẩy bốn mươi phần trăm so với phương pháp truyền thống, cho phép vệ tinh hoạt động lâu hơn hai năm so với thiết kế.
"Sơn, lên phòng Giám đốc.
Ngay."
Giọng qua intercom lạnh tanh.
Sơn rời bàn điều khiển, bước lên tầng ba.
Trong phòng, Giám đốc Phạm Quốc Hùng ngồi cạnh Đặng Văn Bình — Trưởng nhóm quỹ đạo, người mà Sơn đã training suốt hai năm.
"Lý Thanh Sơn, ban lãnh đạo Trung tâm quyết định: từ giờ phút này, anh bị đình chỉ công tác.
Lý do: vi phạm quy chế bảo mật khi chia sẻ dữ liệu quỹ đạo với bên thứ ba chưa được phê duyệt."
"Bên thứ ba?
Tôi gửi paper cho tạp chí Journal of Spacecraft and Rockets, đó là công bố khoa học, không phải vi phạm bảo mật!"
"Paper đó chứa thông tin nhạy cảm về thuật toán quỹ đạo VNSat-2," Bình lên tiếng.
"Và từ nay, thuật toán đó sẽ được đăng ký dưới tên Trung tâm, tác giả: Phạm Quốc Hùng và Đặng Văn Bình."
Sơn nhìn Bình — đứa em mà anh dạy từ cách dùng MATLAB đến viết code orbit propagation.
"Bình, mày biết rõ ai viết thuật toán đó."
Bình tránh mắt: "Anh Sơn, đây là quyết định tập thể."
Bảo vệ thu badge, laptop, và USB token truy cập hệ thống.
Sơn bị đưa ra cổng — ba tiếng trước khi vệ tinh mà anh dành bốn năm đời mình phóng lên quỹ đạo.
Anh đứng ngoài hàng rào, nhìn qua khe cửa vào phòng điều khiển sáng đèn.
Trên màn hình lớn, countdown đang chạy: T-02:47:33.
"Vệ tinh bay lên quỹ đạo tôi tính.
Thuật toán tôi viết.
Nhưng tên tôi bị xóa," Sơn thì thầm.
Trong túi áo khoác, anh còn một chiếc điện thoại cũ — nơi lưu toàn bộ code thuật toán version đầu tiên, với git commit từ bốn năm trước.
Bằng chứng mà không ai cướp được.