Chương 1: Bị Gạch Tên

Lab Robotics tầng bốn, Khoa Cơ Điện tử, Đại học Bách Khoa Hà Nội.

Đặng Minh Quân đang calibrate cảm biến lidar trên robot cứu hộ RescueBot V3 — đứa con tinh thần mà anh đã phát triển hai năm ròng.

RescueBot V3 là robot tự hành có khả năng di chuyển trên địa hình khắc nghiệt, phát hiện nạn nhân bằng camera hồng ngoại và sensor CO2, và giao tiếp với trung tâm chỉ huy qua mesh network.

Thiết kế của Quân — từ khung cơ khí, mạch điện tử, đến thuật toán SLAM navigation — tất cả.

Ba ngày nữa, đội tuyển robot Bách Khoa sẽ bay đến Geneva dự FIRST Global Challenge — giải đấu robot quốc tế lớn nhất thế giới.

"Quân, lên phòng thầy Hải."

Tin nhắn Zalo.

GS Lê Đức Hải, năm mươi hai tuổi, Trưởng bộ môn Cơ điện tử, ngồi sau bàn.

Bên cạnh là Cao Trung Hiếu — Trưởng nhóm robot, con trai GS Hải, sinh viên năm ba, tay nghề tầm thường nhưng luôn đứng tên "project leader."

"Quân, do giới hạn visa và ngân sách, đội tuyển chỉ đưa năm người đi Geneva.

Tên em bị rút khỏi danh sách."

"Nhưng thầy, em thiết kế toàn bộ robot!

Em code toàn bộ firmware!

Không có em, không ai vận hành được RescueBot!"

"Hiếu sẽ vận hành.

Thầy đã training Hiếu cách điều khiển."

"Training trong ba ngày?

Em mất hai năm phát triển hệ thống!

Hiếu thậm chí không biết đọc log sensor!"

GS Hải đứng dậy, giọng lạnh: "Đây là quyết định của ban tổ chức đội tuyển.

Em không phải thành viên nữa.

Trả lại badge lab và chìa khóa phòng thiết bị."

Quân nhìn Hiếu — cậu ta ngồi im, tránh mắt, nhưng khóe miệng khẽ nhếch.

Quân hiểu: GS Hải muốn con trai mình đứng trên sân khấu quốc tế, còn Quân — sinh viên nghèo từ Hải Dương, không gia thế, không quan hệ — chỉ là "nhân công" phía sau.

Quân đặt badge và chìa khóa lên bàn.

Nhưng trước khi đi, anh lấy từ trong túi một chiếc USB nhỏ.

"Đây là firmware RescueBot v3.2, bản cuối cùng em viết.

Không có nó, robot chỉ là đống sắt.

Em giữ bản gốc, các thầy dùng bản trên máy — nhưng bản đó là v3.0, thiếu module obstacle avoidance và sensor fusion."

Quân bước ra, đóng cửa lab.

Tiếng cửa đóng vang trong hành lang vắng như tiếng mõ gõ xuống kết thúc một chương.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...