Chương 2: Robot Phế Liệu Trong Phòng Trọ
Phòng trọ mười lăm mét vuông ở ngõ Tạ Quang Bửu, giá hai triệu rưỡi một tháng.
Quân biến nửa phòng thành lab: bàn gỗ cũ, mỏ hàn, oscilloscope second-hand, và một thùng linh kiện phế liệu mua từ chợ Nhật Tảo.
Anh quyết định: tự chế robot mới, đăng ký thi đấu FIRST Global Challenge với tư cách đội tuyển độc lập — "Team Vietnam Independent."
Vấn đề: ngân sách gần zero.
Robot chính thức của Bách Khoa tốn năm trăm triệu đồng linh kiện.
Quân chỉ có tám triệu tiền để dành từ dạy thêm.
Nhưng Quân có thứ quý hơn tiền: kiến thức.
Hai năm phát triển RescueBot dạy anh cách tối ưu hóa mọi thứ.
Khung robot: ống nhôm tái chế từ giàn giáo xây dựng phế liệu, cắt bằng cưa tay.
Motor: motor xe đạp điện cũ, mua ở chợ Nhật Tảo giá ba trăm nghìn mỗi cái.
Cảm biến: camera Raspberry Pi giá năm trăm nghìn thay cho lidar năm mươi triệu — bù bằng thuật toán computer vision mà Quân tự viết.
"Robot giàu dùng linh kiện đắt tiền.
Robot nghèo dùng thuật toán thông minh," Quân tự nhủ khi hàn mạch lúc ba giờ sáng.
Hai tuần, robot hoàn thành.
Quân đặt tên: Rồng Việt.
Nhìn thô sơ, xấu xí, đầy vết hàn — nhưng chạy mượt mà, navigation chính xác, và có khả năng leo dốc ba mươi độ mà robot đội Bách Khoa không làm được.
Quân đăng ký FIRST Global, nộp video demo.
Ban tổ chức chấp nhận — đội một người, robot phế liệu, nhưng kỹ thuật khiến họ ấn tượng.