Chương 2: Cơn Bão Tin Đồn Glyphosate

Trời Sài Gòn sáng thứ Hai, những tia nắng rực rỡ xuyên qua các tán cây xanh mướt ven đường, nhưng trong lòng Trần Quốc Bảo lại đang dâng trào những cơn sóng lo âu.

Đã 8 giờ sáng, và chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, cuộc sống của anh đã bị đảo lộn hoàn toàn.

Ngồi trong văn phòng nhỏ nhắn của Bảo Long Tea, Bảo nhìn ra ngoài cửa kính mờ đục, nơi mà những chiếc xe máy nối đuôi nhau như một dòng thác chảy, vô tình khiến anh cảm thấy bị áp lực hơn bao giờ hết.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

“Alo, Bảo à?”

Nghe tin gì chưa?” – Giọng nói của Minh, một người bạn thân, phát ra từ đầu dây bên kia.

Bảo cảm thấy tim mình thắt lại, anh gượng cười, “Tin gì thế?”

“Royal Sip đã đăng thông tin sai lệch về chè của bạn, nói rằng Bảo Long Tea chứa Glyphosate gây ung thư đấy!” – Minh hốt hoảng thông báo.

“Cái gì?!” – Bảo thốt lên, hai tay nắm chặt vào nhau, khớp tay trắng bệch, như thể anh vừa bị tát một cú trời giáng.

“Chưa hết đâu, Quản lý thị trường đã đình chỉ toàn bộ chi nhánh của bạn rồi!” – Minh tiếp tục, giọng nói của anh đầy lo lắng.

Những lời nói đó như một cú tát vào mặt Bảo, anh không thể tin rằng mọi thứ lại diễn ra nhanh đến vậy.

Bảo lặng lẽ cúp máy, trong đầu anh chỉ còn lại sự hỗn loạn, như một cơn bão đang cuốn trôi mọi thứ.

“Cần phải tìm cách giải quyết ngay lập tức.” – Anh tự nhủ, đôi mắt vằn tia máu, nhịp tim đập loạn xạ như thể đang đua với thời gian.

Chưa đầy một tiếng sau, Nguyễn Phương Thảo xuất hiện, cô gái với nụ cười tỏa nắng và trí tuệ sắc sảo, đã từng là một luật sư tài ba, người mà Bảo đã từng hợp tác trong các dự án trước đây.

“Bảo, mình đã nghe tin rồi, tình hình nghiêm trọng thật.” – Thảo nói, ánh mắt cô lộ rõ sự lo lắng, đôi môi mím chặt.

Bảo gật đầu, “Mình cần bạn giúp đỡ.”

“Chúng ta phải tìm bằng chứng cho thấy những cáo buộc này là sai sự thật.”

“Đúng, nhưng trước tiên, chúng ta cần phải ký hợp đồng dịch vụ tư vấn pháp lý rõ ràng.” – Thảo nói, nét mặt cô nghiêm túc, ánh mắt không rời khỏi Bảo.

Bảo cảm thấy bối rối, “Cần thiết không?”

“Có, để bảo vệ quyền lợi của bạn và tài sản của bạn.” – Thảo kiên quyết, giọng nói của cô vang lên như tiếng chuông báo động.

Bảo thở dài, “Được rồi, mình sẽ ký.”

Với quyết tâm, Bảo ngồi xuống bàn làm việc, lấy ra bản hợp đồng đã chuẩn bị trước, tay anh run rẩy vì áp lực.

Thảo cầm bút ký tên, nét chữ của cô mạnh mẽ, như thể mỗi nét đều chứa đựng sức mạnh của cả một cuộc chiến.

“Giờ thì chúng ta cần tìm bằng chứng.” – Thảo nói, mắt cô sáng lên như ánh sáng le lói giữa đêm tối.

Bảo mở máy tính, lục tìm những tài liệu liên quan đến các giao dịch ngân hàng, những bằng chứng chứng minh rằng sản phẩm của anh hoàn toàn an toàn.

“Đây, bản sao kê tài khoản ngân hàng của Bảo Long Tea.” – Bảo chỉ vào màn hình, “Nó cho thấy dòng tiền hoàn toàn minh bạch.”

Thảo gật đầu, “Tốt, cần phải in ra và mang theo khi gặp Quản lý thị trường.”

Không để thời gian trôi qua, họ lập tức in tài liệu và cẩn thận gói ghém lại, đôi tay Bảo vẫn còn run rẩy vì sự hồi hộp.

“Còn tệp ghi âm cuộc gọi với Henry Wong thì sao?” – Thảo hỏi, ánh mắt chăm chú vào Bảo, như thể đang chờ đợi một điều gì đó quan trọng.

Bảo lục lọi trong điện thoại, tìm ra tệp ghi âm mà anh đã lưu lại. “Đây, nghe này.”

Âm thanh phát ra, giọng nói của Henry Wong đầy tự mãn khi nói về cách mà Royal Sip sẽ “hạ bệ” Bảo Long Tea.

“Rõ ràng là có âm mưu ở đây.” – Thảo nói, gương mặt cô không giấu nổi sự tức giận, đôi môi cô mím chặt lại.

“Chúng ta cần mã mã băm giao dịch chứng minh dòng tiền bẩn.” – Bảo nhanh chóng nhớ ra, “Nó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi.”

“Đúng, hãy truy cập vào hệ thống Chuỗi khối để tìm mã mã băm đó.” – Thảo hướng dẫn, giọng nói của cô đầy tự tin.

Khi Bảo đang thao tác trên máy tính, Thảo tranh thủ kiểm tra lại hợp đồng chuyển nhượng cổ phần mà họ đã ký kết trước đây, đôi mắt cô không rời khỏi màn hình.

“Chữ ký số CA vẫn còn hiệu lực, chúng ta có thể sử dụng nó để chứng minh quyền sở hữu.” – Cô nói, ánh mắt tỏa sáng như một ngọn hải đăng trong đêm.

Bảo cảm thấy như một làn sóng hy vọng tràn ngập trong lòng, “Chúng ta có thể làm được.”

“Nhưng thời gian thì không còn nhiều.” – Thảo nhắc nhở, “Trước 8 giờ sáng ngày mai, chúng ta phải có tất cả bằng chứng.”

“Đúng vậy, hãy bắt tay vào thực hiện ngay.” – Bảo quyết tâm, giọng nói của anh mạnh mẽ như một lời thề.

Cả hai cùng nhau lao vào công việc, không khí trong phòng làm việc trở nên căng thẳng, như thể thời gian đang đuổi theo họ.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Bảo, anh cảm nhận được sự khẩn trương, sự sống còn của cả công ty đang nằm trong tay họ.

“Mình sẽ không để Royal Sip thắng.” – Bảo thầm nghĩ, ánh mắt anh sáng rực như lửa, một ánh lửa không thể dập tắt.

Giữa những tiếng gõ phím liên tục, họ cùng nhau tạo dựng một kế hoạch rõ ràng, một cuộc chiến không khoan nhượng với thời gian cạn kiệt.

“Hãy nhớ, mọi thứ đều phải chính xác và rõ ràng.” – Thảo nhấn mạnh, “Chúng ta sẽ không để bất kỳ kẽ hở nào cho đối thủ.”

“Mình hiểu rồi.” – Bảo gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm, như thể anh đang đứng trước một ngọn núi lớn không thể chinh phục.

Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu, và không gì có thể làm chùn bước họ.

“Cùng nhau, chúng ta sẽ lật ngược thế cờ.” – Thảo nói, ánh mắt kiên định, như một chiến binh sẵn sàng bước vào trận chiến.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...