Chương 6: Hé Lộ Manh Mối Cuối Cùng
Trời vẫn mưa như trút nước, từng hạt nước lạnh buốt như những mũi dao đâm vào da thịt, nhưng Phan Đức Thành không thể dừng bước.
Anh đứng trước cánh cửa văn phòng của Nguyễn Thu Trang, đôi tay siết chặt lại, lòng đầy hồi hộp.
Nhưng điều gì đang chờ đợi anh phía sau cánh cửa kia?
Chỉ trong vài giờ nữa, cuộc khủng hoảng điện lực sẽ bùng nổ, và anh cần tìm ra bằng chứng để chứng minh sự trong sạch của mình.
Nguyễn Thu Trang, phó tổng giám đốc Điện lực Vạn Thịnh, là người duy nhất mà anh có thể tin tưởng lúc này.
Trong không gian chật hẹp, ánh đèn vàng vàng yếu ớt phản chiếu lên gương mặt kiên định của cô.
“Đức Thành, anh đã tìm thấy gì chưa?” giọng nói của Trang vang lên, đầy quyết đoán.
“Tôi đang cố gắng, nhưng những gì chúng ta có vẫn chưa đủ.” Đức Thành thở dài, đôi môi anh mím chặt lại.
Nhìn vào mắt Trang, anh thấy một ánh sáng hy vọng, nhưng cũng đầy lo âu.
“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.
Tôi có một ý tưởng.” Trang nói, ánh mắt trở nên sắc bén.
“Ý tưởng gì?” Đức Thành hỏi, lòng xao động.
“Cần phải xác minh thông tin từ các tài liệu mà tôi đã thu thập được.” Trang trả lời, giọng cô trầm xuống.
Cô mở một chiếc máy tính xách tay, các dòng chữ nhấp nháy trên màn hình.
“Đây là bản sao hợp đồng chuyển nhượng thiết bị.
Nó có chữ ký số CA, chứng minh rằng các quan chức đã thông đồng với nhau.” Trang chỉ vào màn hình.
“Chúng ta cần chứng minh rằng dòng tiền chảy vào tài khoản của họ là bất hợp pháp.” Đức Thành gật đầu, cảm giác nhiệt huyết dâng trào.
“Đúng vậy, và tôi đã có sao kê tài khoản ngân hàng.
Nó sẽ cho thấy rõ ràng dòng tiền đó.” Trang tiếp tục, đôi mắt cô sáng lên như ánh sao giữa trời đêm.
Đức Thành cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng.
“Tôi sẽ tìm cách lấy thêm thông tin từ các nhân viên khác.
Họ có thể đã thấy điều gì đó.”
“Cẩn thận, có thể họ đang theo dõi chúng ta.” Trang cảnh báo, ánh mắt cô nghiêm túc.
“Tôi sẽ làm mọi cách.” Đức Thành quả quyết, không thể chần chừ thêm.
Nhưng khi họ đang thảo luận, một tiếng gõ cửa vang lên.
“Ai đó?” Trang hỏi, giọng có chút chần chừ.
“Là tôi, Minh.” Một giọng nói quen thuộc trả lời, nhưng bên trong lại mang theo sự bí hiểm.
Đức Thành nhìn Trang, cô gật đầu.
“Vào đi.” Trang lên tiếng.
Cửa mở ra, và Nguyễn Minh, một nhân viên cấp dưới, bước vào với vẻ mặt căng thẳng.
“Có chuyện không hay rồi.” Minh nói, giọng thấp lại.
“Chuyện gì?” Đức Thành hỏi, cảm giác hồi hộp lại dâng lên.
“Tôi vừa nghe thấy một cuộc trò chuyện giữa các quan chức.
Họ đang lên kế hoạch để ngăn chặn mọi bằng chứng mà chúng ta đang tìm kiếm.” Minh nói, ánh mắt đầy lo âu.
“Ngăn chặn như thế nào?” Trang hỏi, giọng nghiêm nghị.
“Họ sẽ phá hủy các tài liệu quan trọng và có thể cả những người đã giúp đỡ chúng ta.” Minh lắc đầu, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
“Chúng ta phải hành động ngay lập tức.” Đức Thành nói, quyết tâm trong giọng nói.
“Nhưng liệu có kịp không?” Minh hỏi, ánh mắt anh đầy lo lắng.
“Chúng ta không còn thời gian.
Nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ bị chôn vùi trong bóng tối.” Trang nói, giọng như sắt thép.
“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Minh hỏi.
“Tôi sẽ liên lạc với những người có thể giúp đỡ.” Đức Thành đáp, lòng đầy quyết tâm.
“Chúng ta cần phải bảo vệ chứng cứ này bằng mọi giá.” Trang nhấn mạnh, ánh mắt cô rực lửa.
Họ nhanh chóng chia ra, mỗi người một nhiệm vụ.
Đức Thành lao ra khỏi văn phòng, lòng rạo rực.
Đường phố vẫn mưa, nhưng bầu không khí như dày đặc hơn, như có sự chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra.
Những giọt mưa rơi trên vỉa hè, tạo thành những vũng nước lấp lánh như những viên ngọc.
Đức Thành lướt qua các cửa hàng, cảm giác như mình đang bị theo dõi.
Nhưng anh không thể chần chừ, không thể sợ hãi.
Trái tim anh đập mạnh, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì sự quyết tâm.
“Mình sẽ không để những kẻ tham nhũng này chiến thắng.” Anh tự nhủ, bước chân vững vàng hơn.
Giữa những cơn mưa, anh tìm đến một quán cà phê nhỏ quen thuộc.
“Chào ông Tâm, cho tôi một ly cà phê đen.” Đức Thành nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Ông Tâm, người chủ quán, nhìn anh với ánh mắt thông cảm.
“Cậu lại gặp chuyện gì rồi?” ông hỏi, giọng lén lút.
“Tôi cần thông tin từ những người làm việc ở công ty thiết bị điện.” Đức Thành nói, không dám ngẩng lên.
“Cậu có tin gì không?” ông Tâm hỏi.
“Có, nhưng tôi cần phải bảo đảm an toàn cho họ.” Đức Thành thở dài.
Ông Tâm gật đầu, ánh mắt ông lóe lên sự đồng cảm.
“Tôi sẽ giúp cậu, nhưng hãy cẩn thận.” ông Tâm nói, giọng trầm xuống.
“Tôi sẽ.” Đức Thành đáp, lòng tràn đầy quyết tâm.
Với từng giọt cà phê đen nóng hổi trong tay, anh cảm thấy như có một sức mạnh mới.
“Tôi sẽ không để cho lưới điện quốc gia bị hủy hoại.” Anh tự nhủ, ánh mắt ngời sáng.
Đức Thành ra khỏi quán, quyết tâm trong lòng, không còn quay đầu lại.
Thời gian đang trôi qua từng giây một, và anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ vì bản thân, mà vì hàng triệu người dân đang dựa vào bóng đèn điện để sống.
Giữa màn đêm tăm tối, anh sẽ là ánh sáng dẫn đường.