Chương 1: Cuộc Gọi Bất Ngờ
Gió nhẹ nhàng thổi qua phố Hàng Bông, mang theo hương vị của những quán cà phê và mùi sơn mài thơm nồng.
Lê Gia Minh, một họa sĩ mù, ngồi bên cửa sổ nhỏ của căn phòng vừa đủ ánh sáng, nơi anh đang chăm chút cho bức tranh sơn mài cổ của mình.
Đôi bàn tay anh khéo léo lướt trên bề mặt tác phẩm, cảm nhận từng đường nét, từng màu sắc như thể chúng đang dần sống dậy dưới những ngón tay.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, tiếng cọ vẽ cọ xát trên nền sơn nghe như những nhịp điệu của cuộc sống mà anh không bao giờ thấy được.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, làm Gia Minh giật mình.
Anh ngập ngừng một chút rồi với tay lấy điện thoại để bên cạnh.
Đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc, nhưng chứa đầy sự gấp gáp và áp lực.
- Gia Minh!
Tôi là Lâm đây.
Anh có đang làm gì không?
Giọng nói của Lâm nghe như đang bị siết lại bởi một sợi dây thừng vô hình, căng thẳng và đầy đe dọa.
Gia Minh hít vào một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.
- Tôi đang làm việc, Lâm.
Có chuyện gì không?
Giai điệu giọng nói của Lâm bắt đầu trở nên sắc nhọn hơn.
- Tôi cần anh hoàn thành bức tranh trong vòng 24 giờ.
Tôi sẵn sàng trả một mức giá cao hơn bình thường, nhưng anh phải làm theo đúng yêu cầu của tôi.
Gia Minh cảm nhận được những đòi hỏi đang nhấn chìm anh như một cơn sóng lớn.
Anh nhắm mắt, cố gắng lắng nghe từng từ mà Lâm nói.
- Đòi hỏi gì cơ?
Anh biết tôi đang ở đâu.
Thời gian này không thể nào hoàn thành được một tác phẩm chất lượng.
Giọng Lâm bỗng trở nên gắt gỏng hơn, như thể anh ta không còn kiên nhẫn.
- Tôi đã trả tiền cọc cho anh rồi!
Anh không có quyền từ chối.
Đừng làm tôi mất kiên nhẫn, Gia Minh!
Cơ mặt Gia Minh giật nhẹ, anh cảm thấy như toàn bộ không khí trong phòng trở nên ngột ngạt hơn.
Lâm, thiếu gia con nhà giàu, luôn có cách để ép buộc người khác phải làm theo ý mình.
- Tôi hiểu điều đó, nhưng anh không thể yêu cầu tôi làm điều không thể.
Tôi cần thời gian để hoàn thiện tác phẩm, và những điều kiện của anh không hợp lý.
Cuộc đối thoại giữa họ đang dần trở nên căng thẳng.
Gia Minh cố gắng dùng lý trí để thương lượng, nhưng Lâm vẫn không chịu lùi bước.
- Nếu anh không làm, tôi sẽ có những biện pháp mạnh mẽ hơn.
Tôi không ngại làm khó cho anh đâu!
Gia Minh cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Lời đe dọa của Lâm không chỉ đơn thuần là lời nói, mà có thể mang lại những hậu quả nặng nề.
- Tôi không sợ những mối đe dọa, Lâm.
Tôi sẽ không làm việc trong sự áp lực như vậy.
Lâm hít một hơi sâu, có lẽ anh ta đang cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Nhưng sự tức giận vẫn hiện rõ trong từng câu chữ.
- Anh có biết tôi có thể làm gì không?
Đừng để mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
Tôi sẽ không tha cho anh đâu.
Gia Minh cắn chặt môi, cảm giác như một cơn bão đang hình thành bên ngoài, và bão tố trong lòng anh cũng không hề nhẹ nhàng.
Anh biết rằng mình phải đứng vững trước áp lực này.
- Tôi không thể hoàn thành tác phẩm trong 24 giờ.
Nếu anh không hài lòng, tôi sẽ trả lại tiền cọc và chấm dứt hợp tác.
Giọng Lâm sững lại, có lẽ anh ta không ngờ rằng Gia Minh lại dám đưa ra lời đề nghị này.
Sự im lặng kéo dài, như một khoảng không gian chết chóc giữa hai người.
- Anh đang tự dồn mình vào đường cùng, Gia Minh.
Đừng để tôi phải giận dữ hơn.
- Đó là quyết định của tôi.
Tôi không thể làm ra một tác phẩm nghệ thuật dưới áp lực như vậy.
Trong lòng Gia Minh, nỗi lo lắng đang dâng lên như sóng biển.
Anh biết rằng nếu không đồng ý, cuộc sống của mình có thể bị đảo lộn.
Nhưng anh cũng không thể chấp nhận những điều kiện phi lý như vậy.
Cuộc gọi kết thúc mà không có một lời hứa hẹn nào.
Gia Minh đặt điện thoại xuống, lòng tràn ngập sự bối rối và căng thẳng.
Ánh sáng bên ngoài đã nhạt dần, kéo theo sự u ám bao trùm không gian.
Trong đầu anh, hình ảnh bức tranh đang dần hoàn thiện, nhưng giờ đây, nỗi lo lắng về những lời đe dọa của Lâm làm cho mọi thứ trở nên mờ ảo.
Anh không biết phải làm gì tiếp theo.
Mồ hôi rịn ra trên gáy, Gia Minh đứng dậy, đi lại trong căn phòng nhỏ hẹp.
Anh không muốn mình bị chìm trong sự lo âu này.
Cần phải có một kế hoạch, một cách để xử lý tình huống.
Bên ngoài, ánh đèn phố Hàng Bông đã sáng lên, nhưng trong lòng Gia Minh, bóng tối vẫn bao trùm.
Anh cảm thấy như mình đang ngồi trong một chiếc thuyền nhỏ giữa đại dương, không biết cơn bão nào sẽ ập đến tiếp theo.
Có lẽ, cuộc sống của một họa sĩ mù không chỉ đơn thuần là những bức tranh, mà còn là những cuộc chiến không ai thấy, những đe dọa không thể chạm tới.
Gia Minh sẽ phải chiến đấu, không chỉ cho nghệ thuật mà còn cho cả sự tự do của chính mình.
Và như vậy, bóng tối đã bắt đầu dày đặc hơn, bao trùm lấy tâm trí của anh, nhưng lòng quyết tâm vẫn cháy sáng, dù chỉ là một tia le lói trong đêm tối.