Chương 2: Bị Đồn Bao Vây
Gia Minh đứng giữa không gian tăm tối của sảnh Metropole Hà Nội, ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm lung linh phản chiếu lên bộ vest đen lịch lãm của anh, nhưng giờ đây, tâm trạng anh lại hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài.
Mồ hôi ướt đẫm sau lưng, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ vùng gáy khiến anh không thể ngừng lo lắng.
Anh nhìn quanh, nhận ra mình đã bị bao vây bởi những gương mặt lạ lẫm, những kẻ giang hồ của Lâm, tay anh bỗng siết chặt lại.
“Cậu thực sự không hợp tác sao?” một trong số chúng, tên cầm đầu, lên tiếng.
Giọng hắn trầm khàn, mang theo sự đe dọa lộ liễu.
Gia Minh hắng giọng, cố gắng giữ vững tinh thần.
“Tôi đã nói rồi, tôi không có ý định tham gia vào bất kỳ vụ làm ăn nào của các người.” Khóe mắt hắn chớp nhẹ, một nụ cười nhếch mép hiện ra như một con rắn đang chuẩn bị tấn công.
“Cậu không biết mình đang đứng trước ai đâu.” Gia Minh cảm thấy khớp tay mình run rẩy, hơi thở dồn dập, anh không thể để mình chùn bước.
“Tôi biết rất rõ, và tôi cũng biết quyền lợi của mình.” Những tên giang hồ bắt đầu tiến sát lại gần, ánh mắt chúng như những chiếc dao sắc nhọn, sẵn sàng xé toạc bất kỳ ai dám chống cự.
Bất chợt, một giọng nói tựa như tiếng chuông ngân vang giữa không gian ngột ngạt.
“Họ không phải là những người mà cậu nên sợ hãi.” Gia Minh quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ đứng ở bìa sảnh.
Cô mặc một bộ vest trắng, tóc xõa dài, khuôn mặt sắc sảo với đôi mắt sáng như ánh đèn pha trong đêm tối.
“Cô là ai?” hắn ta hỏi, giọng có phần nghi hoặc.
“Trịnh Tuệ An,” cô đáp, mỗi chữ đều mang theo sự tự tin, “luật sư.” “Luật sư?” hắn ta châm biếm, “Và cô nghĩ cô có thể làm gì ở đây?” “Tôi nghĩ mình có thể giúp anh ta,” Tuệ An đáp, ánh mắt thẳng thắn, không hề nao núng trước bầy sói đói.
Gia Minh cảm thấy một luồng sinh khí mới, sự hiện diện của Tuệ An như một ánh sáng le lói giữa màn đêm đen đặc.
“Cô không nên liên quan đến chuyện này,” anh lên tiếng, nhưng giọng nói lại không thật sự chắc chắn.
“Tôi không thể đứng yên nhìn cậu bị bắt nạt,” cô đáp lại, ánh mắt kiên quyết.
Tên cầm đầu cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian yên tĩnh.
“Cô có biết luật sư không thể cứu được ai trong tình huống này không?
Đây là chuyện của giang hồ.” “Hãy để tôi cho anh biết một điều,” Tuệ An không tỏ ra nao núng, “cuộc sống không phải chỉ có bạo lực.
Tôi có chứng cứ về những hoạt động bất hợp pháp của anh và nhóm của anh.” Lời nói của cô như một viên đạn bắn thẳng vào bọn chúng, khiến chúng dừng lại, ánh mắt đầy hoài nghi.
Gia Minh nghe được một chút hy vọng từ lời của Tuệ An, nhưng lòng vẫn lo lắng.
“Cô có chắc không?” “Tôi không bao giờ nói điều gì không chắc chắn,” cô đáp, đôi tay bắt đầu đưa ra một chiếc USB từ trong túi xách, “và tôi đã chuẩn bị một số tài liệu để chứng minh.” Tên cầm đầu tiến lại gần, trong khi những tên khác vẫn đứng yên, như thể chờ đợi một tín hiệu.
“Cô nghĩ một chiếc USB có thể làm tôi sợ sao?” hắn cười nhạo.
“Sợ không,” Tuệ An bình thản, “nhưng nếu anh không muốn gặp rắc rối từ chính quyền, tôi khuyên anh nên xem xét lại cách cư xử của mình.” Gia Minh cảm thấy máu trong người như ngừng chảy, không phải bởi sự đe dọa từ bọn giang hồ, mà chính là sự tự tin và quyết đoán của Tuệ An.
“Tôi không muốn cả hai chúng ta đều gặp rắc rối,” anh lầm bầm, nhưng trong lòng thầm cảm kích.
Tên cầm đầu có vẻ chần chừ, ánh mắt thoáng lo lắng, điều này không thể không khiến Gia Minh cảm thấy phấn chấn.
“Cô có chứng cứ gì?” “Từ những cuộc gọi điện thoại, tin nhắn mà tôi đã thu thập được,” Tuệ An trả lời, “đủ để anh phải suy nghĩ lại.” “Cô không biết mình đang nói gì đâu,” hắn quát, nhưng trong giọng nói đã không còn sự chắc chắn như trước.
“Tôi biết rõ,” Tuệ An đáp, “và điều này không chỉ là lời nói suông.” Không khí trở nên căng thẳng, ánh mắt bọn giang hồ dần dần hiện lên sự do dự.
Gia Minh cảm thấy như có một làn gió mới đang thổi qua, mặc dù tình hình vẫn rất nghiêm trọng.
“Tôi muốn nghe một lời xin lỗi từ các người,” Tuệ An quyết định, “và sau đó, chúng ta sẽ có thể kết thúc mọi chuyện một cách hòa bình.” Bầu không khí như ngưng đọng, từng giây phút trôi qua như hàng thế kỷ.
Gia Minh giữ chặt hơi thở, trong khi tên cầm đầu chuyển động, bàn tay hắn nắm chặt, nhưng rồi lại buông lỏng, như thể đang đấu tranh giữa sự kiêu ngạo và thực tế.
“Được rồi,” hắn nói sau một thoáng do dự, “Xin lỗi.” Gia Minh không thể tin vào tai mình, nhưng Tuệ An vẫn không buông lơi, ánh mắt cô sắc như dao.
“Lần nữa.” Hắn thở dài, “Xin lỗi, tôi không nên làm khó dễ cậu.” “Tốt,” Tuệ An gật đầu, “bây giờ thì rút lui đi.” Bọn giang hồ lùi lại, ánh mắt vẫn còn lấp lánh sự tức giận nhưng không thể làm gì hơn.
Gia Minh thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa thoát khỏi bàn tay tử thần.
Khi bọn chúng rời đi, Tuệ An quay sang Gia Minh, nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt.
“Tôi biết mình đã làm cậu lo lắng.” “Cảm ơn cô,” Gia Minh thở dài, “cô đã cứu tôi.” “Đừng nói vậy,” Tuệ An nhẹ nhàng, “đây chỉ là công việc của tôi.” Cô rút lại chiếc USB, ánh mắt sáng rực.
“Nhưng tôi rất muốn biết, cậu thực sự đang dính líu đến chuyện gì?” Gia Minh im lặng, gương mặt anh bất chợt trầm ngâm.
“Đó là một câu chuyện dài.” “Vậy hãy bắt đầu từ đầu.” Họ đứng giữa sảnh, không gian xung quanh như hòa quyện vào câu chuyện của hai người, ánh sáng le lói từ đèn chùm vẫn tỏa sáng, nhưng giờ đây, nó đã không còn đơn độc trong màn đêm.