Chương 4: Bão Tố Trong Đêm
Đêm tối buông xuống như một tấm màn dày đặc, bao trùm mọi thứ xung quanh.
Ánh đèn đường yếu ớt le lói, chỉ đủ để nhận ra những bóng hình mờ nhạt trên con phố vắng vẻ ở quận 3, TP.HCM.Tuệ An đứng bên lề đường, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay.
Những tin nhắn từ Gia Minh chưa hồi đáp khiến lòng cô không yên.
Cô lẩm bẩm một mình: "Có chuyện gì xảy ra với anh ấy?".Đột nhiên, tiếng gõ cửa sắt vang lên sau lưng, Tuệ An quay lại, thấy một người đàn ông trung niên, dáng vẻ lôi thôi, mắt lờ đờ, đứng dựa vào cây cột điện.
Cô không thể nhận ra ông ta, nhưng cảm giác bất an bắt đầu lan tỏa trong lòng."Cô Tuệ An?" - ông ta nói, giọng khàn khàn."Ông là ai?" - Tuệ An đáp lại, giọng cứng rắn.Ông ta hít một hơi thật sâu, mái tóc bạc phơ lòa xòa trên trán, ánh mắt ông ta ẩn chứa nỗi hoảng loạn: "Tôi có thông tin về Gia Minh.
Anh ấy...
có thể đang gặp nguy hiểm."Tim Tuệ An đập mạnh, cô không còn thời gian để do dự.
"Nói đi, ông biết gì về anh ấy?""Băng nhóm của Lâm đã bắt đầu hoạt động mạnh mẽ trở lại.
Họ đang tìm Gia Minh," ông ta nói, giọng ông run run như thể nỗi sợ đang đè nặng.Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Tuệ An.
Cô nắm chặt điện thoại, lòng dạ rối bời.
"Ông biết họ đang ở đâu không?""Họ đã tấn công anh ấy ở một khu chung cư bỏ hoang gần đây.
Tôi nghe thấy tiếng súng và tiếng la hét," ông ta đáp, ánh mắt đầy lo lắng."Cảm ơn ông.
Tôi phải đi ngay bây giờ," Tuệ An không chần chừ, cô nhanh chóng quay lưng rời khỏi.Đến khu chung cư, không gian im ắng đến đáng sợ.
Gió lùa qua những khe hở, tạo ra âm thanh rít gào.
Cô vội vã vào trong, lòng thắt chặt khi nghĩ đến Gia Minh.Bên trong, cảnh tượng không khác gì một bãi chiến trường.
Những mảnh kính vỡ vương vãi dưới chân, và mùi thuốc súng còn đọng lại trong không khí.
Cô dừng lại, lắng nghe từng tiếng động."Hắn ở đâu?" - một giọng nói hung dữ vang lên từ phía trên lầu."Tìm đi!
Không thể để hắn chạy thoát!" - giọng khác đáp lại, mang theo sự khinh miệt.Tuệ An rón rén tiến lại gần cầu thang, từng bước chân nhẹ nhàng như không muốn đánh thức sự chết chóc đang bao trùm nơi này.Khi lên đến tầng hai, cô nhìn thấy Gia Minh, anh nằm trên mặt đất, cơ thể bất động, máu chảy ra từ một vết thương ở vai.
Lâm và băng nhóm của hắn đứng quanh, vẻ mặt hả hê."Mày tưởng mày có thể thoát khỏi tay tao sao?" - Lâm quát, tay cầm dao sáng loáng, ánh mắt lấp lánh sự tàn bạo.Từng câu nói của hắn như nhát dao đâm vào lòng cô.
"Không!
Gia Minh, không!" - cô thét lên, không kìm chế được cảm xúc.Gia Minh từ từ mở mắt, cơ thể anh rã rời nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
"Tuệ An, đừng lại gần!" - anh cố gắng gượng dậy, nhưng cơn đau đột ngột khiến anh khụy xuống.Tuệ An không thể đứng nhìn, cô biết mình cần phải làm gì.
"Mày là Lâm, đúng không?
Mày không thể làm vậy!
Chúng ta có thể thương lượng!"Ánh mắt Lâm bỗng trở nên thích thú, hắn tiến lại gần cô.
"Thương lượng?
Mày nghĩ mày có gì để thương lượng với tao chứ?"Cô hít sâu, lòng dũng cảm trỗi dậy.
"Tôi có thông tin mà mày cần.
Nếu mày để Gia Minh sống, tao sẽ cho mày biết."Lâm khựng lại, một chút do dự hiện rõ trong ánh mắt hắn.
"Thông tin gì?""Thời gian giao hàng của lô hàng mà mày đang chờ.
Nếu mày muốn có nó, mày phải giữ Gia Minh an toàn."Hắn bỗng bật cười, tiếng cười chát chúa vang vọng trong không gian.
"Mày nghĩ tao cần cái thông tin vớ vẩn đó sao?""Nếu không, mày sẽ không có cơ hội nào khác!" - Tuệ An hạ giọng, cố gắng giữ bình tĩnh.Gia Minh nằm bất động, nhưng ánh mắt anh vẫn nhìn chằm chằm vào Tuệ An, như thể muốn truyền cho cô sức mạnh.Lâm trầm ngâm, ánh mắt hắn lướt qua Gia Minh rồi lại trở về với Tuệ An.
"Mày có chắc mày có thông tin chính xác không?""Chắc chắn," cô đáp, giọng tự tin hơn bao giờ hết.
"Hãy để Gia Minh đi, rồi tôi sẽ cho mày biết."Thời gian như ngưng lại trong khoảnh khắc đó, mọi thứ trở nên tĩnh lặng.
Tuệ An cảm nhận được từng nhịp tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực, mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy.Lâm gật gù, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Gia Minh.
"Nếu mày nói dối, tao sẽ không để yên cho mày đâu.""Tôi không nói dối!" - Tuệ An khẳng định, tay run lên nhưng cô không cho phép mình lùi bước.Cô biết rằng mọi thứ đang diễn ra trong giây phút này có thể quyết định số phận của Gia Minh.
Cô cần phải hành động nhanh chóng."Được, tao sẽ để hắn sống.
Nhưng mày phải chứng minh lời nói của mày trước đã!" - Lâm nói, giọng điệu đã khác, có phần thiện cảm hơn."Được!" - Tuệ An hít một hơi sâu, cảm giác như mọi thứ đang lật ngược lại.
"Nhưng hãy cho tôi thời gian.""Thời gian?
Mày có bao nhiêu?" - Lâm hỏi, ánh mắt đã dịu lại đôi chút."Một giờ," cô đáp, quyết tâm rạch ròi."Một giờ?
Thế thì mày hãy bắt đầu đi!" - Lâm nói, rồi ra lệnh cho băng nhóm của hắn giữ Gia Minh lại.Tuệ An quay lưng, lòng dạ bối rối nhưng không thể chần chừ.
Cô biết rằng thời gian đang chạy, và nếu không hành động ngay lập tức, có thể sẽ không còn cơ hội nào khác.Giữa bóng tối của đêm khuya, nỗi lo lắng cùng quyết tâm trỗi dậy trong cô.
Cô bước đi, mỗi bước chân vang lên như tiếng trống dồn dập, chờ đợi ánh sáng sẽ rọi chiếu trong đêm tối này.