Chương 5: Cuộc Giao Dịch Bất Hợp Pháp
Gia Minh đứng trước màn hình máy tính, ánh sáng từ nó phản chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đôi mắt sáng ngời nhưng tràn đầy lo âu."Chúng ta cần phải tìm ra điều gì đang diễn ra quanh tác phẩm của anh," Tuệ An nói, giọng cô trầm lại, chứng tỏ sự nghiêm túc trong tình hình hiện tại.Cô lướt nhẹ ngón tay trên bàn phím, tìm kiếm thông tin liên quan đến Lâm, người đồng nghiệp vừa qua đã có những hành động khả nghi.Gia Minh quay sang nhìn cô, mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở của anh dồn dập như thể đang phải đối mặt với một cơn bão.
"Chúng ta không thể chỉ đứng yên chờ đợi, Tuệ An.
Phải có chứng cứ, phải có dữ liệu từ camera hành trình của Lâm!"Tuệ An gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ trên nét mặt cô.
"Để lấy được dữ liệu đó, chúng ta cần phải tìm ra cách truy cập vào hệ thống của Lâm mà không bị phát hiện."Gia Minh nhíu mày, sự căng thẳng như một sợi dây đàn kéo căng trong lòng anh.
"Nếu chúng ta bị phát hiện, mọi thứ sẽ kết thúc ngay lập tức.""Đúng vậy, nhưng không còn thời gian nữa," Tuệ An trả lời, ánh mắt cô sắc như dao.
"Chúng ta phải hành động ngay.
Mọi thứ liên quan đến tác phẩm của anh đang bị đe dọa."Hai người ngồi lại, lên kế hoạch chi tiết.
Thời gian trôi qua, nhưng không khí xung quanh họ càng lúc càng nặng nề.
Gia Minh cảm thấy từng nhịp đập của trái tim mình hòa cùng tiếng gõ phím của Tuệ An."Tối nay, chúng ta sẽ bí mật đến nhà Lâm.
Anh có chắc chắn không?" Tuệ An hỏi, ánh mắt cô đan xen giữa sự lo lắng và quyết tâm."Chắc chắn," Gia Minh trả lời, giọng anh vững vàng hơn.
"Chúng ta không có lựa chọn nào khác."Khi đêm xuống, họ đã có mặt trước căn nhà của Lâm tại phố Lê Văn Sĩ, quận Phú Nhuận.
Đèn đường le lói, ánh sáng vàng vọt như đang cảnh báo cho họ về những điều sẽ xảy ra.Gia Minh nhìn quanh, cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ.
Mồ hôi lại chảy rịn ra sau cổ anh, mỗi bước chân như một thử thách."Chúng ta phải nhanh chóng vào trong và tìm camera," Tuệ An thì thầm, đôi mắt cô sáng rực như những vì sao giữa bầu trời đen tối.Họ lén lút di chuyển vào sân, nơi những bóng cây đổ dài xuống mặt đất.
Gia Minh cảm thấy khớp tay mình run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự hồi hộp đang dâng trào.Họ tới gần cửa sổ phòng làm việc của Lâm, nơi mà họ hy vọng sẽ tìm thấy chứng cứ.
Tuệ An cẩn thận nhón chân, ghé mắt vào trong."Có vẻ như hắn đang làm việc," Tuệ An thì thầm, nét mặt cô căng thẳng.Gia Minh cúi xuống, cảm giác như từng giây trôi qua thật dài.
"Chúng ta phải tìm cách vào trong," anh quyết định.Tuệ An gật đầu, sự đồng tình thể hiện rõ trên khuôn mặt.
Họ tìm kiếm xung quanh và thấy một cửa sổ hở.
Cả hai nhẹ nhàng đẩy cửa và lách vào bên trong.Không khí bên trong ẩm ướt và nặng nề, mùi mốc meo xộc vào mũi khiến họ cảm thấy khó chịu.
Gia Minh bắt đầu lục lọi trong các ngăn kéo, trong khi Tuệ An chăm chú vào chiếc máy tính để bàn của Lâm."Có thể dữ liệu ở đây, hãy nhanh lên!" Tuệ An nói, giọng nói của cô gấp gáp.Gia Minh cắm USB vào máy tính và chờ đợi.
Tim anh đập mạnh khi màn hình máy tính hiện lên một thông báo yêu cầu mật khẩu."Lâm sẽ không dễ dàng như vậy đâu," anh thì thầm.Tuệ An liếc nhìn xung quanh, đôi mắt cô đầy lo lắng.
"Chúng ta không có thời gian," cô thúc giục.Gia Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng suy nghĩ.
Anh nhớ lại một lần họ từng nói về những ký tự yêu thích của Lâm.
"Có thể là tên của một cuốn sách," anh nói, ngón tay gõ lên bàn phím."Gõ nhanh lên!" Tuệ An thúc giục, giọng cô như một luồng gió lạnh giữa đêm khuya.Gia Minh gõ những ký tự mà anh nhớ và bỗng nhiên, màn hình sáng lên, chào đón họ vào bên trong."Hú hồn!" Tuệ An thở phào, nhưng niềm vui của họ không kéo dài được lâu.Đột nhiên, tiếng cửa mở kêu cót két vang lên, và họ quay lại.
Một bóng người xuất hiện ở cửa ra vào, ánh đèn từ ngoài chiếu vào làm nổi bật hình dáng của Lâm."Các người đang làm gì ở đây?" Lâm gầm lên, ánh mắt anh ta đầy sự tức giận.Gia Minh và Tuệ An đứng sững lại, lòng đầy lo sợ.
"Chúng tôi chỉ..." Tuệ An bắt đầu, nhưng chưa kịp nói hết thì Lâm đã lao tới."Biến đi!" anh ta quát, tay giơ lên như thể muốn đấm vào mặt Gia Minh.Gia Minh phản ứng nhanh, né sang một bên.
"Chạy!" anh hô to, và cả hai cùng lao về phía cửa sổ mà họ vừa vào.Nhưng Lâm đã kịp chặn đường.
Hắn ta tiến sát lại, ánh mắt như muốn giết chết họ.
"Các người sẽ phải trả giá!"Họ không còn thời gian suy nghĩ, chỉ biết ôm chặt lấy nhau và nhảy ra ngoài cửa sổ.Hơi thở của họ gấp gáp, trong không gian tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng tim đập và tiếng chân chạy trên mặt đất.
Gia Minh không thể nào quên được ánh mắt điên cuồng của Lâm, sự khủng hoảng chưa bao giờ chạm đến đỉnh điểm như lúc này.Họ chạy về phía con đường lớn, không dám nhìn lại.
Mồ hôi rịn ra trên gáy, cơ mặt Gia Minh giật nhẹ khi nghĩ đến những rủi ro phía trước."Chúng ta phải báo cảnh sát," Tuệ An thở hổn hển, đôi mắt cô vẫn không thôi hoảng loạn."Đúng, nhưng trước hết, chúng ta cần phải đảm bảo rằng dữ liệu đã an toàn," Gia Minh nói, ánh mắt anh rạng rỡ quyết tâm.Họ chạy thẳng đến một quán cà phê gần đó, nơi mà họ có thể tạm thời trú ẩn và xem xét dữ liệu đã sao chép.Khi ngồi xuống, Gia Minh mở USB ra.
"Hy vọng rằng chúng ta đã kịp thời," anh thì thầm, bàn tay run rẩy khi cắm USB vào máy tính của quán.Hình ảnh từ camera bắt đầu hiện lên, và cả hai chăm chú theo dõi từng khung hình, từng chi tiết."Đây là nó!" Tuệ An kêu lên, chỉ vào một đoạn video cho thấy Lâm đang ký hợp đồng với một người lạ mặt.Gia Minh nhìn chằm chằm vào màn hình, lòng tràn ngập phẫn nộ.
Đây chính là bằng chứng họ cần để lật tẩy sự thật."Chúng ta sẽ không dừng lại ở đây," Gia Minh nghiến răng, sự quyết tâm trong ánh mắt anh như ánh sáng trong đêm đen.Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và họ sẽ không từ bỏ cho đến khi sự thật được làm sáng tỏ.