Chương 6: Cuộc Chạy Đua Với Thời Gian

Gia Minh đứng trước cánh cửa kính của ngân hàng Techcombank trên đường Trần Hưng Đạo, lòng ngổn ngang trăm mối.

Hơi thở dồn dập, anh cảm nhận hơi lạnh của điều hòa phả vào mặt, nhưng mồ hôi vẫn rịn ra nơi gáy.

Tuệ An đứng bên cạnh, đôi mắt cô không rời khỏi vẻ mặt lo âu của anh.

Cô biết rõ rằng Lâm không phải là kẻ dễ đối phó.

Hắn đã đe dọa sẽ phá hủy bức tranh mà Gia Minh hết mực gìn giữ.

“Chúng ta còn thời gian không?” Tuệ An hỏi, giọng đầy quyết tâm, nhưng không giấu nổi sự lo lắng.

Gia Minh lắc đầu, khớp tay anh run rẩy khi anh đẩy cửa bước vào.

Âm thanh cọt kẹt của cánh cửa như một tiếng chuông báo động trong đầu anh.

“Chúng ta phải tìm ra chứng cứ pháp lý để chứng minh mình không liên quan đến vụ việc trước đó,” anh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

Tuệ An gật đầu, ánh mắt cô lấp lánh sự quyết tâm.

Cô biết rằng chỉ có cách này mới có thể giúp Gia Minh thoát khỏi tình huống khó khăn mà Lâm đã dày công bố trí.

Bên trong ngân hàng, nhân viên lễ tân chào đón họ bằng nụ cười thân thiện, nhưng Gia Minh không bận tâm.

Anh bước thẳng tới quầy giao dịch, nơi có một nhân viên đang chờ đợi.

“Chào bạn, tôi cần sao kê tài khoản của mình,” Gia Minh lên tiếng, nhưng trong lòng anh đang hồi hộp như sắp bước vào một cuộc thi quan trọng.

“Vâng, anh vui lòng cung cấp giấy tờ tùy thân,” nhân viên ngân hàng đáp.

Gia Minh lôi từ trong túi ra một chiếc ví nhỏ, tay anh hơi run khi đưa chứng minh thư cho nhân viên.

Cảm giác như từng giây phút trôi qua đều mang theo áp lực đè nặng lên vai anh.

“Cảm ơn anh, tôi sẽ làm thủ tục ngay,” nhân viên ngân hàng nói, và bắt đầu thao tác trên máy tính.

Khi nhân viên ngân hàng bấm phím, Gia Minh đứng yên, cảm giác căng thẳng như một sợi dây đàn đã kéo căng đến mức tối đa.

“Em thấy không?

Tất cả phụ thuộc vào đây,” Tuệ An thì thầm, ánh mắt cô theo dõi từng cử động của nhân viên ngân hàng.

Thời gian như ngừng lại khi Gia Minh chờ đợi.

Anh không thể không nghĩ tới lời đe dọa của Lâm.

Hắn đã nói rằng nếu họ không có đủ chứng cứ để chứng minh sự trong sạch, hắn sẽ không ngần ngại công khai mọi thứ lên mạng, khiến danh tiếng mà Gia Minh đã mất công gây dựng tan thành mây khói.

“Tôi cần biết thêm thông tin về các giao dịch gần đây của anh,” nhân viên ngân hàng bỗng quay sang hỏi.

Gia Minh cảm thấy như một chiếc búa nặng nề rơi xuống đầu.

“Có thể cho tôi biết cụ thể hơn không?” “Gần đây có một giao dịch lớn gửi tiền vào tài khoản của anh, chúng tôi cần xác minh nguồn gốc,” nhân viên ngân hàng bình tĩnh đáp.

Gia Minh nuốt khan, từng chữ trong câu nói ấy như gợi nhớ những rắc rối mà anh không thể thoát ra.

“Đó là tiền từ việc bán bức tranh,” anh thở ra, nhưng không chắc chắn liệu câu trả lời ấy có đủ sức thuyết phục hay không.

Tuệ An nhận ra sự bất ổn trong giọng nói của anh, cô nắm chặt tay Gia Minh, như muốn truyền cho anh sức mạnh.

“Có thể yêu cầu một bản sao kê chi tiết không?” Tuệ An lên tiếng, giọng nói của cô kiên định hơn bao giờ hết.

Nhân viên ngân hàng nhìn họ với ánh mắt thông cảm.

“Chắc chắn rồi, nhưng tôi cần thời gian để kiểm tra.” “Thời gian không phải là thứ chúng tôi có nhiều,” Gia Minh cắt ngang, bộc lộ sự bức bách trong lòng.

“Tôi hiểu,” nhân viên ngân hàng gật đầu, rồi lại quay về màn hình máy tính.

Tuệ An nhìn Gia Minh, trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều hiểu rằng họ đang ở trong một cuộc chiến không chỉ với Lâm mà còn với chính thời gian.

“Chúng ta không thể để hắn thắng,” Gia Minh nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Đúng, bất cứ giá nào,” Tuệ An đồng tình, nhưng trong lòng cô vẫn lo lắng.

Họ chưa biết Lâm đã chuẩn bị những gì, và hắn đang ở đâu.

“Nếu không có chứng cứ rõ ràng, hắn sẽ không ngần ngại sử dụng mọi cách để hủy hoại chúng ta,” Gia Minh thở dài.

Giọng nói của anh trở nên trầm lắng, như tiếng gió lạnh thổi qua một khoảng trời u ám.

“Lâm sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi thấy chúng ta gục ngã,” Tuệ An nói, ánh mắt cô rực lửa, nhưng cũng đầy lo âu.

Cuối cùng, nhân viên ngân hàng quay lại với một tập tài liệu trong tay.

“Tôi đã tìm thấy thông tin mà anh cần,” người đó nói, trông có phần nghiêm túc hơn trước.

Gia Minh nín thở, tay anh nắm chặt lại, cảm giác như mọi thứ đang chờ đợi vào giây phút này.

“Đây là sao kê tài khoản của anh trong ba tháng gần đây,” nhân viên ngân hàng đặt tài liệu lên bàn, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm.

“Cảm ơn bạn,” Gia Minh nói, giọng anh run run khi nhận lấy tập tài liệu.

Tuệ An vội vàng lật xem từng trang, trong khi Gia Minh chăm chú theo dõi từng con số.

Anh biết rằng điều này có thể là chiếc phao cứu sinh cho cả hai.

“Có một giao dịch lớn vào ngày 15 tháng trước,” Tuệ An chỉ vào một dòng số liệu.

“Đúng, đó là khoản tiền mà tôi đã nhận từ việc bán bức tranh,” Gia Minh khẳng định, nhưng trong lòng anh vẫn lo lắng.

“Nếu Lâm phát hiện ra điều này…,” Tuệ An ngập ngừng, bàn tay cô siết chặt lại.

“Chúng ta phải bảo vệ nó bằng mọi giá,” Gia Minh kiên định.

“Phải, không thể để hắn có cơ hội,” Tuệ An đồng ý, ánh mắt cô sáng lên.

Gia Minh cảm thấy như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng mình.

Họ đã có chứng cứ cần thiết, nhưng chặng đường phía trước vẫn còn đầy chông gai.

“Chúng ta cần phải đi ngay bây giờ, không thể để Lâm có thời gian chuẩn bị,” anh nói, ánh mắt quyết tâm.

Tuệ An gật đầu, họ rời khỏi ngân hàng với tâm trạng nặng nề nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Ra ngoài đường, không khí vẫn lạnh lẽo nhưng lòng họ bừng cháy.

Dưới ánh đèn đường sáng rực, họ lao vào cuộc chiến bảo vệ tương lai của mình.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...