Đọc truyện [Đồng Nhân Cổ Kiếm Kỳ Đàm] Nuôi Dưỡng Âu Dương Đại Boss

Chương 7-2: Nói dối 2

... A Du, rốt cuộc ngươi là ác hay thiện, chi bằng để ta tận mắt chứng kiến, được không?
... Nếu là giả nhân giả nghĩa, chi bằng để ta xé rách cái mặt nạ giả tạo của ngươi, nếu là... A, làm sao có thể như thế được?
Vậy mà cái ý nghĩ này, khi người đó mò mẫm đội mưa lên núi, khi người đó ngồi thụp xuống đất rơi lệ, khi người đó ôm lấy hắn mà gào khóc, bất giác, dần dần tan biến.
... Nàng là thật lòng yêu thương “A Nhiên“.
Thôi, vòng luân hồi của hắn vốn là không thể nhìn thấy tận cùng, sinh mạng của phàm nhân lại cũng có lúc chấm dứt, hắn cho dù làm “A Nhiên” của nàng một lần thì có sao đâu?
Lại không ngờ tới, vẫn là...
Thái Tử Trường Cầm nhìn chăm chú vào vẻ mặt kinh ngạc của đối phương, khóe miệng chầm chậm hiện lên một nụ cười tự giễu.
Giả dối rốt cục vẫn là giả dối, cho dù diễn giỏi hơn nữa, cũng không thể thành thật được.
Rồi sau đó, hắn trông thấy...
A Du cúi người, nắm lên một nắm bùn trét lên mặt hắn.
“...”
Sau đấy, lại là một nắm trát lên người hắn.
“...Ngươi đang làm cái gì thế?” Thái Tử Trường Cầm siết chặt nắm tay, gằn từng chữ hỏi.
”Ngụy trang đấy!” A Du nghiêm túc đáp, “Đệ giả bộ cũng phải giả giống một chút chứ, nào có ai ngã xuống núi mà còn sạch sẽ thế, đệ cho rằng núi này là nhà đệ mở à?”
“...”
A Du cau mày, lại vươn ra hai bàn tay tội ác, bắt đầu xé y phục của đối phương:
”Trên quần áo cũng phải rách mấy lỗ mới giống nha!”
Sau khi xé mấy lần, nàng linh cơ vừa động, đem ô nhét vào trong tay hắn, sau đó nhặt một tảng đá từ trên mặt đất lên, “roẹt roẹt” cắt y phục của Thái Tử Trường Cầm!
Thái Tử Trường Cầm bởi vì kinh ngạc mà sững người một lúc cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, liền phát hiện y phục trên người mình đều biến thành đống giẻ lau thảm hại, vội vàng một túm bắt lại tay của đối phương, cắn răng nói:
”Đủ rồi, ngươi mà cắt nữa, ta liền không chỉ là ngã xuống núi mà chính là lên núi đao đấy.”
”Ồ ồ, đệ thật có kinh nghiệm nha.” A Du gật gù kính nể bảo.
Sau đó đi vòng vòng quanh đệ đệ nhà mình, lại vòng thêm mấy vòng, bất mãn chậc lưỡi:
”Nếu có thể thêm mấy vết thương thì càng hoàn mỹ.”
“...” Thái Tử Trường Cầm cảnh giác nhìn chăm chăm vào tay của đối phương.
”Thôi.” A Du than thở, “Ta làm sao nỡ để đệ chảy máu chứ, hơn nữa hoàn mỹ quá sẽ bị trời phạt, cứ như vậy đi.”
Sau đấy, A Du chợt nhận ra mình bất giác đã thốt ra lời nói buồn nôn cỡ nào, lại giật lại chiếc ô trong tay hắn, cứ như thế nắm lấy tay cậu bé ấy, kéo xuống núi.
Trở lại đường phố quen thuộc, A Du dừng ở trước cửa của một nhà quen biết, ra hiệu cho Thái Tử Trường Cầm chớ có lên tiếng, rồi bảo đối phương leo lên lưng nàng.
Thái Tử Trường Cầm nhíu mày, đã đoán được nàng muốn chơi trò gì, có điều cũng không có cách nào tốt hơn, đành phải hăng hái phối hợp theo.
Cứ thế, A Du cõng đệ đệ năm tuổi đi vài bước, hít hơi thật sâu, đột nhiên vứt bỏ chiếc ô trong tay, kế đó ngã thật mạnh xuống trước cửa nhà người ta, bò mấy cái tại chỗ, gõ mạnh vào cửa, vừa gõ vừa hổn hển hô to:
”Người đâu... Cứu mạng... Cứu A Nhiên nhà ta với...”
Thái Tử Trường Cầm bởi vì được cõng trên lưng mà không mảy may bị thương chút nào nhíu nhíu mày, hắn không ngờ nàng lại chọn cách thảm khốc như vậy để đổi lấy sự tin tưởng của người khác, khẽ quay đầu lại, thấy dấu chân của hai người họ lúc trở về đã bị nước mưa xóa sạch, hắn nhẹ thở phào, sử dụng pháp thuật tạo ra một chút vết thương trên người, như thế ... Đã đủ chưa?
Cho nên, ngày thứ hai, cả con đường đều biết được...
Đệ đệ của cô nàng A Du có tiệm mỳ bất cẩn ngã xuống núi, cũng may mạng lớn được một cây đại thụ đỡ lại, A Du sốt ruột đệ đệ cả đêm đội mưa lên núi, tìm đệ đệ trở về, khi cõng về nhà té xíu ở trước cửa Trương thẩm bán rau, cũng may tỷ đệ hai người, một người chẳng qua chỉ là kiệt sức, còn người còn lại cũng chỉ bị trầy xước cộng thêm kinh sợ quá độ, cũng không có gì đáng ngại.
A Di Đà Phật, quả nhiên là phúc lớn mạng lớn, phúc lớn mạng lớn đấy!