Đọc truyện Kết Hôn, Nhân Duyên Còn Dang Dở

Chương 1-2

Thẩm Trầm gật đầu, nghiêm túc nói: “Tôi có nguyện vọng được ngồi vào vị trí Tổng giám kỹ thuật của công ty trong nước, cũng có thể đầu tư vào hạng mục tôi đang theo đuổi. Hơn nữa tôi hi vọng có thể sống ở thành phố này vài năm, bởi vì đây là nơi tôi đã sinh ra, cho đến tận khi sáu tuổi tôi vẫn sống ở đây. Thế nhưng bên trụ sở chính nói, chỉ khi tôi kết hôn ở trong nước mới có khả năng đạt được những điều này. Vì thế tôi cần một người vợ”.
Trong lúc anh ta nói chuyện, Ất Ất vẫn nhìn vào mắt anh ta. Ánh mắt đó đơn thuần trong suốt, không giống đang nói dối.
Ất Ất nói: “Bà ngoại tôi mắc bệnh nặng, nhiều nhất cũng chỉ kéo dài được hai năm. Tâm nguyện lớn nhất của bà là thấy tôi lập gia đình, mà tôi tìm rất lâu vẫn chưa thấy người phù hợp”.
“Tôi rất vinh hạnh được làm người mà cô cảm thấy phù hợp” – Thẩm Trầm nói.
“Tôi cũng rất vinh hạnh khi anh đã chọn tôi” – Ất Ất rút một tờ giấy từ trong túi ra, “Đây là tất cả những gì mà chúng ta đã nói trước đó, được không? Anh xem có cần bổ sung thêm gì không?”.
Đó là bản hợp đồng thỏa thuận trước hôn nhân có kỳ hạn ba năm giữa hai bên, liên quan đến bảo hộ tài sản trước hôn nhân, về hệ thống AA(1), về phân chia việc nhà, về tự giới hạn bạn bè, còn có, về giao ước ngày cuối tuần của vợ chồng.
(1)AA là từ viết tắt của [All Average], có nghĩa các hoạt động hay chi phí, hóa đơn đều được chia đều cho những người tham gia.
“Tôi có chương trình từ tối thứ hai đến tối thứ năm” – Ất Ất nói, “Tôi hi vọng sau khi kết thúc chương trình tôi sẽ có một chút không gian của riêng mình”.
Thẩm Trầm nói: “Không thành vấn đề. Tôi cũng hay phải tăng ca,ở gần công ty cũng thuận tiện hơn. Nhưng ý của cô có phải là chúng ta sẽ là vợ chồng thật sự chứ không phải trên danh nghĩa đúng không?”.
“Đương nhiên, chúng ta đều là người trưởng thành rồi, chẳng lẽ lúc trước anh cho là…..” – Ất Ất kinh ngạc, “Có điều, nếu anh tưởng….”.
“Đương nhiên không muốn. Như vậy là tốt nhất” – Thẩm Trầm nhanh miệng nói.
Hai người thay nhau ký tên lên bản hợp đồng thỏa thuận. Lúc ký vào, Ất Ất nói: “Nếu như tình hình của chúng ta có gì thay đổi thì bản hợp đồng này có thể hủy bỏ”. Thấy nghi vấn trong mắt Thẩm Trầm, cô liền giải thích: “Ví dụ như anh có dự định quay về Mỹ sớm, hoặc là….. Anh yêu một người, muốn kết hôn với người ấy, nếu như những chuyện như vậy phát sinh, chúng ta có thể hủy bỏ hợp đồng sớm hơn”.
“Nếu như phép màu xuất hiện, bà ngoại của cô sẽ sống rất lâu thì sao? Chúng ta có cần kéo dài thỏa thuận không?”.
“Sẽ không có chuyện đó” – Đinh Ất Ất hơi nản lòng, “Trên đời này vốn không có phép màu”.
“Nếu tôi yêu cô, muốn kéo dài thời hạn của bản hợp đồng này thì sao?”.
“Thẩm Trầm, anh đã biết từ lâu rồi mà. Tôi vốn không có dự định kết hôn, cũng không muốn yêu người nào cả. Vì thế, anh tuyệt đối không nên yêu tôi, sẽ phải chịu thiệt thòi đấy” – Ánh mắt của Ất Ất rất kiên định.
“Tôi chỉ đùa với cô một chút thôi mà, trông tôi giống người chịu thiệt thòi sao? Nhìn vẻ mặt của cô là biết tin sái cổ rồi, không giống dáng vẻ lúc cô làm chương trình chút nào” – Thẩm Trầm nhún vai, ký vào phần tên mình.
Hai người cùng đi đến hầm để xe, xe của bọn họ đỗ cách nhau một chiếc xe, cả hai quay đầu nhìn nhau.
Ất Ất hỏi: “Đêm nay đến chỗ tôi hay chỗ anh?”.
“Để làm gì?”.
“Nếu chúng ta không phải vợ chồng trên danh nghĩa, phải chăng nên kiểm tra một lần xem trên phương diện nào đó chúng ta có hợp nhau hay không?”.
“Cái gì?”.
“Yếu tố tạo nên hôn nhân là tình dục và tình yêu. Chúng ta sẽ ở bên nhau ba năm, nếu không ‘Yêu’ thì dù sao ‘Dục’cũng nên hài hòa. Bây giờ kiểm tra thì hợp lý hơn chút so với sau khi kết hôn chính thức mới kiểm tra, chúng ta có đổi ý cũng còn kịp”.
Nét mặt Thẩm Trầm dao động dưới ánh trăng. Ất Ất cho rằng anh ta sẽ nổi giận bỏ đi, không ngờ anh ta chỉ cười cười: “Nói cũng đúng. Vậy đến chỗ tôi đi”.
*****Tôi là đường ranh giới chuyển cảnh*****
Đinh Ất Ất và Thẩm Trầm tuy hôm nay mới là lần gặp mặt đầu tiên, nhưng nói đến quen biết thì hai người bọn họ coi như đã quen nhau bảy năm rồi.
Mỗi khi Ất Ất nhớ lại chuyện cũ, cô vẫn tin rằng bảy năm trước cô mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nghiêm trọng.
Cô mỗi ngày dành tám tiếng đi làm, bốn tiếng ăn cơm, ngủ nghỉ, gặp gỡ mọi người, mười hai tiếng còn lại cô dành để tham gia các diễn đàn trên mạng trong tình trạng điên cuồng.
Dấu tích của cô trải rộng khắp các chủ đề lớn, cô tranh cãi với các biên tập viên của bản tin thời sự trên mạng; cô đối đầu tranh luận cùng fans trên các trang tám nhảm; cô đưa ra những bình luận ác ý về những phát biểu, nhận xét độc đáo của mảng âm nhạc, điện ảnh; cô đăng truyện xuyên tạc trong chuyên mục spam(2); cô thường xuyên khẩu chiến với người ta từ tối hôm trước đến bốn giờ sáng hôm sau, trăm trận trăm thắng, đối phương luôn phải bỏ giáp mà chạy. Khi đó cô là người có tiếng tăm trên diễn đàn, không ai có thể sánh được. Có người nhìn cô không vừa mắt, có người lại coi cô là thần tượng.
(2) Mục spam được lập ra để các thành viên 8 chuyện linh tinh, ko giới hạn chủ đề, chuyên dùng để spam =)))
Một ngày nào đó, khoảng ba giờ sáng, tâm trạng cô rất tệ, lúc ẩn lúc hiện trên diễn đàn, chung quanh yên tĩnh, đăng bài không ai bình luận, bình luận không ai hưởng ứng, tình trạng này so với việc cô một thân một mình lang thang trên đường không một bóng người qua lại còn vắng lặng thê lương hơn.
Đinh Ất Ất gần như suy sụp trên mục spam hét lên: “Có ai không, bà đây muốn tự sát!”. Lúc đó cô buồn bực tột độ, thật sự kích động muốn uống thuốc ngủ, muốn mở bình gas, muốn nhảy ra ngoài cửa sổ và muốn thắt cổ trong buồng tắm.
Mười giây sau, khi cô F5 trang web, cô mừng rỡ nhìn thấy thông báo có bình luận mới, chỉ là bình luận không được đồng cảm cho lắm: “Tôi dám cam đoan cô không thể chết được”.
Ất Ất giận dữ phản hồi lại: “Tại sao bạn biết tôi sẽ không chết?”.
Tận mười phút sau, người kia lại viết tiếp: “Ba giờ sáng không biết làm gì còn ở trên mạng spam mọi người, thường chỉ có thể do buồn tẻ, sẽ không bi quan thế đâu”.
Ất Ất trả đũa một câu mỉa mai ở phía dưới, nhưng người này không hề đáp lại. Mãi đến tận khi bình luận của Ất Ất đã hơn nghìn chữ, gần như dùng hết vốn từ, F5 một lúc cuối cùng cũng thấy câu trả lời của người kia: “Đã muộn rồi, tắm rửa đi ngủ đi. Thức đêm hay mọc mụn lắm cô gái nhàm chán ạ”.
Ất Ất giận: “Bạn cũng ba giờ sáng lượn lờ trên mạng, chẳng lẽ bạn không nhàm chán? Chó chê mèo lắm lông”.
Một lát sau không thấy người kia viết bình luận nữa, nhưng cô nhận được tin nhắn của người đó: “Thưa quý cô, tôi ở Mỹ, hiện tại đang là buổi chiều”. Sau đó màn hình hiển thị người kia đã offline.
Ất Ất tìm kiếm thông tin của anh ta, tin tức ít ỏi không có mấy, chỉ có nickname: Thẩm Trầm. Lại tra cứu ghi chép của anh ta, phát hiện anh ta ngoại trừ hôm nay đột nhiên lộ diện trên mục spam, còn lại đều trao đổi bàn luận trên các diễn đàn về kỹ thuật. Anh ta thỉnh thoảng giúp mọi người trên diễn đàn giải đáp các câu hỏi về kỹ thuật, câu trả lời thường ngắn gọn súc tích, nói rõ ràng đúng trọng tâm, toàn bộ đều nhận được sự sùng bái cực lớn.
Thẩm Trầm? Thẩm Trầm? Mẹ nó, làm bộ làm tịch!
Ất Ất rất nhanh quên mất chuyện này, cũng quên mất buồn bực muốn tìm chết, tắt máy tính, tắm một phát rồi đi ngủ.
Mặc dù lần đầu giao chiến giữa cô và Thẩm Trầm không mấy vui vẻ, nhưng sau đó lại có đôi phần ăn ý.
Một lần cô đắc đội với người hâm mộ của một ngôi sao màn bạc, họ kêu gọi một đám bạn bè nhỏ tuổi từ trang web nào đó cùng nhau chửi rủa công kích cô, sau một lần diễn biến trở thành bịa đặt phỉ báng. May là lúc đó tìm thịt người còn chưa phổ biến, bằng không khó mà đảm bảo mồ mả tám đời tổ tông nhà cô ở trên mạng không bị xới tung lên trời.
Bạn bè của Ất Ất khuyên cô tránh nơi đầu sóng ngọn gió ra, nhưng cô như tìm được mục tiêu mới nên càng đánh càng hăng. Trong lúc cô đang chiến đấu vì danh dự, không ít người đứng ra nói giúp cô, người bàng quan xem trò vui còn nhiều hơn, thậm chí ở bên cạnh viết bình luận về tình hình chiến trận nữa.
Ất Ất thì chẳng sao cả, chỉ là không nghĩ tới trong đám người hành hiệp trượng nghĩa nói giúp cô còn có cái tên Thẩm Trầm kia, anh ta tiếc chữ như vàng, nhưng chỉ cần lên tiếng thì một kiếm đứt cổ.
Lại sau đó, chuyện này không giải quyết được gì, mà chứng bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế của Ất Ất dường như có chuyển biến tốt lên. Cô giảm bớt thời gian lên mạng, không tiếp tục tranh luận cãi vã với người ta nữa, chỉ bình luận khi có người đăng bài, có khi là tiểu thuyết, có khi là văn xuôi, có khi là mấy lời bình tạp nham, câu chữ cũng từ trường phái ác ý, cay nghiệt dần dần chuyển sang thanh nhã, uyển chuyển, hàm súc.
Bạn trên mạng dùng ba câu nửa kinh sợ than: Biển xanh hóa nương dâu, chim sâu hóa phượng hoàng, cô nàng hóa thục nữ, pass!
Cô cũng không thục nữ cho lắm, cô viết văn châm chọc vợ bé, bồ nhí, cô tuyên bố không kết hôn, cô còn làm cho cục cưng của một vị trong diễn đàn phải xóa tài khoản đăng nhập.
Bài đăng của cô vẫn nhận được nhiều bình luận, mỗi lời cô đều xem hết nhưng ít trả lời. Thỉnh thoảng cô thấy Thẩm Trầm nhắn lại, vẫn là một chữ nửa câu, nhưng đều nói đúng ý đồ và dự tính ban đầu của cô. Có lúc văn của cô xuất hiện những lỗ hổng hoặc có những từ ngữ không thích hợp nổ ra tranh luận, anh sẽ nhắn tin riêng báo cho cô để cô sửa lại.
Ất Ất thừa nhận, thật ra người kia không đáng ghét lắm.
Về sau Ất Ất trở thành thục nữ, nickname trên mạng của cô vẫn không thay đổi, “Không rời không bỏ”, “Không quan tâm”, Không biết”, “Không kiêu ngạo không siểm nịnh”, “Hờ hững”, “Chẳng ra cái gì cả”, “Không cảm nhận”, “Không thuận theo không buông tha”….. Đây đều là những cái tên cô đã từng dùng qua, toàn được đặt theo tâm tình lúc đó của cô, biến hóa nhanh chóng, vượt cả tốc độ tăng cân giảm béo của mặt trăng đại thẩm(3).
(3) Ý chỉ chu kỳ to lên nhỏ dần do mặt trăng quay quanh trái đất
Bởi vì bạn trên mạng thực sự không nhớ được những cái tên mà cô liên tục thay đổi, về sau mọi người liền gọi tắt là “Không Không”. Người đầu tiên gọi cô như vậy là Thẩm Trầm. Thẩm Trầm rất ít khi lộ diện đã bình luận một câu dưới bài viết của cô: “Quý cô Không Không, cô có phải…..”. Phía dưới có người tên là Thần Lai Chi Bút, nhanh chóng lan truyền ra ngoài.
Khiến Ất Ất đem toàn bộ thành ngữ với mẫu “Không x không y” sử dụng mãi về sau, cô cũng dần dần ít lên diễn đàn. Thật ra khi đó cô đổi công việc khác, ngày nào cũng bận tối mắt, hận không thể sắp xếp thời gian biểu trong ngày chính xác đến từng giây nên không có thời gian lên mạng nữa.
Thói quen một khi đã thay đổi thì không dễ gì quay lại được. Sau đó Ất Ất lại thay đổi công việc thêm mấy lần, thay đổi cách ăn mặc cùng đồ trang điểm, thay đổi mấy nhiệm kì bạn trai, thay đổi diễn đàn cô thường hay tham gia. Loáng một cái đã mấy năm trôi qua rồi.
Mãi đến gần đây, cô bất đắc dĩ gặp phải những chuyện đau đầu, cô dành cả ngày đi dạo ở thị trấn cũ nơi cô sinh ra và lớn lên mà nay đã hoàn toàn thay đổi, nơi đó đã không còn nửa điểm quen thuộc đối với cô nữa. Cô cảm thấy rất mất mát.
Tối đến, cô tìm được số tài khoản và mật mã đăng nhập diễn đàn mà cô bỏ đi đã lâu trong một cuốn sổ nhỏ, phát hiện nơi này cũng đã cảnh còn người mất. Bọn trẻ con bây giờ hung hãn hơn nhiều so với cô ngày đó, trên diễn đàn tán tỉnh ve vãn, bộc bạch chuyện riêng tư, giao dịch mua bán không gì không làm được. Cô vừa mới nói một câu đã bị bao vây tấn công rồi.
Đinh Ất Ất lượn một vòng ở mỗi diễn đàn, đổi nickname thành “Không Không”, đăng một bài viết có tên “Thông báo chọn rể”, nội dung bài viết cô đăng tải, thông báo khẩn cấp tuyển chồng ngắn hạn, 2-3 năm, không thù lao, yêu cầu đáp ứng một số điều kiện về chiều cao, cân nặng, tuổi tác, tướng mạo,……. Càng làm bạn mạng hộc máu chính là, bên trong bài đăng có đính kèm một bài test để tải về, trong đó có năm mươi câu hỏi bao gồm các vấn đề văn hóa, lịch sử, thiên văn, địa lý, chính trị, tài chính và kinh tế.
Chủ topic Không Không tuyên bố, đây là để kiểm tra xem những ứng viên tham gia có tam quan(4) hòa hợp với mình hay ko, dưới 85% thì bỏ qua luôn.
(4) Tam quan là ba quan điểm về cuộc sống, bao gồm: Thế giới quan, nhân sinh quan và giá trị. Cụ thể mời gu gồ sợt
Cứ như vậy, nhân vật từng là idol của diễn đàn “Không Không” đã bị mọi người lãng quên, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn cô đã lấy tư thái hoa lệ quay trở lại. Bài của cô vừa đăng đã làm dấy lên một trận cười đùa nhạo báng, cũng nhận về gạch đá và nước miếng.
Đúng là hiệu quả, Ất Ất thực sự nhận lại được rất nhiều bài test, có người trực tiếp quấy rối chửi bới cô ở phần trống trên bài test, cũng có người nghiêm túc cẩn thận làm bài, cũng ghi chú: Cuối cùng tôi đã rõ tại sao nhiều năm qua chưa từng có người phụ nữ nào lọt vào mắt tôi, thì ra tôi vẫn luôn chờ đợi sự xuất hiện đặc biệt của em!
Sau đó Ất Ất nhận được rất nhiều thư rác, cũng từng một lần hối hận vì tối hôm đó mình đã kích động. So với việc cứ thả lưới lung tung thế này, chi bằng cô cứ tin vào “Câu lạc bộ mai mối” của Lý phu nhân – nhà từ thiện nổi tiếng của thành phố cho xong.
Cô vừa nghĩ vừa mở một tập tin vừa được gửi đến, dạo này cô gần như đã coi mấy thứ này là thú vui cuộc sống, vì cô thường thường có thể phát hiện những câu nói thú vị.
Nhưng đây lại chính là một bài thi thật sự, một chữ cũng không thừa. Điều khiến cô giật mình là, đáp án của năm mươi câu hỏi trong bài test này hoàn toàn trùng khớp với đáp án của cô.
Cô lập tức kiểm tra thông tin của người này, cực kỳ kinh ngạc khi thấy tên Thẩm Trầm.
Ất Ất hồi âm: “Người anh em, đã lâu không gặp, tôi đã đủ mệt lắm rồi, anh còn định đổ thêm dầu vào lửa sao?”.
Không bao lâu, Thẩm Trầm trả lời: “Nói như thế nghĩa là bài viết kia của cô chỉ đăng cho mọi người giải trí thôi à?”.
Ất Ất đáp lại anh: “Tôi thật lòng đó, đáng tiếc là đại đa số mọi người đều đùa giỡn tôi”.
“Tôi cũng thật lòng”. Nửa phút sau, Thẩm Trầm trả lời.
“Thôi xin, anh ở tận nước Mỹ xa xôi, anh định xem trò vui gì hả?”.
“Tôi được điều đến công tác tại thành phố cô ở đã nửa năm rồi”.
Cứ như vậy, trải qua hai tiếng liền trao đổi qua mạng, Thẩm Trầm và Đinh Ất Ất đưa ra bản dự thảo về chuyện đại sự cả đời.
****************************************
Trong phòng ngủ của Thẩm Trầm, Đinh Ất Ất nằm ngửa trên giường, đờ người ra nhìn lên trần nhà cao cao.
Vừa nãy hai người bọn họ chiến đấu một trận, không chỉ làm cho cô chân tay rã rời mà đầu óc dường như cũng muốn bãi công luôn.
Lúc này cô đang thử đánh giá xem tình hình này của bọn họ có tính là hòa hợp không.
Hòa hợp? Vừa rồi có một lần cô nằm dưới thân anh ta ngay cả ý định muốn tự tử cũng nảy sinh rồi.
Không hòa hợp? Cô có thể từ nơi đó của anh ta cảm nhận được rõ ràng loại khoái cảm vui sướng đến run rẩy như muốn hủy diệt thế giới “đối với phụ nữ mà nói đó chính là cái trong truyền thuyết.”
Thẩm Trầm nằm tráo đầu đuôi, đang nắm lấy chân cô nghiên cứu ngón chân và gan bàn chân, còn cù cho cô buồn, cô muốn rút chân ra mà không được.
“Tên khai sinh của cô là Đinh Ất Ất à?” – Thẩm Trầm từ tốn hỏi.
“Không phải. Trước đây tên tôi là Đinh Nhã Ngưng. Nhã trong tao nhã, Ngưng trong ngưng tụ”.
Thẩm Trầm nhẹ nhàng nở nụ cười, trong tiếng cười có chút thản nhiên.
“Anh biết không? Khi còn nhỏ tôi là học sinh cá biệt, luôn bị thầy cô phạt viết tên, một trăm lần, hai trăm lần, có lúc năm trăm lần. Các bạn học cùng mắc lỗi giống tôi đều đã viết xong về nhà rồi mà tôi chưa viết được một nửa. Cái tên này trở thành ác mộng của tôi. Sau đó khi tôi có quyền tự quyết định, tôi liền đổi sang cái tên hiện giờ. Bởi vì tôi thích tên có ba chữ, trong tiếng Trung, rốt cuộc anh khó mà tìm được cái tên ba chữ nào ít nét hơn ‘Đinh Ất Ất’ ”.
“Thế sao cô không đặt là ‘Đinh Nhất Nhất’? Chẳng phải còn đơn giản hơn sao?”.
“Tôi cũng từng nghĩ đến. Nhưng cái tên ‘Nhất Nhất’ không có đường cong tuyệt mỹ”.
Thẩm Trầm cười ha hả. Ất Ất dồn sức một hồi lâu, cuối cùng gom đủ khí lực đạp cho anh ta một cước: “Không cho cười. Anh đang cười tôi cũng không có đường cong tuyệt mỹ đúng không?”.
Thẩm Trầm nắm lấy cái chân còn lại của cô, nhịn cười nói: “Đường cong tuyệt mỹ vô cùng, chỗ cần lồi cũng không lõm”. Ngón tay anh ta trượt trên bắp chân cô.
Một lát sau, Ất Ất hỏi: “Vì sao anh lại dùng tên thật trên mạng?”.
“Đây là tên tiếng Trung do cha mẹ tôi đặt mà tôi không có cơ hội sử dụng. Bình thường bọn họ chỉ dùng tên tiếng Anh của tôi là Chesley” – Anh ta ngừng một lúc lâu sau mới nói, “Về sau tôi có thể gọi cô là ‘Không Không’ được không?”.
“Vì sao?”.
“Vẫn quen cô tên là ‘Không Không’, đột nhiên sửa tên khác cảm giác giống như là một người khác vậy”.
“Được thôi, tùy anh. Dù sao tên chỉ là cách gọi mà thôi”.