Chương 1: Khởi Đầu Từ Bóng Tối
schedule 05:08 - 11/04/2026
Cài đặt Đọc
Trong một góc khuya tĩnh lặng của thành phố, ánh đèn xanh từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt của Orion, khiến đôi mắt anh sáng rực như ánh sao. Âm thanh của bàn phím gõ đều đặn như một bản nhạc giao hưởng kỳ quái, xen lẫn tiếng cồn cào từ chiếc ghế xoay. Anh không chỉ là một hacker; anh là một nghệ sĩ trong thế giới ảo, nơi mỗi cú gõ phím là một nét vẽ, và mỗi mã lệnh là một tác phẩm nghệ thuật.
Orion dừng lại, thở ra một hơi dài, mồ hôi lấm tấm trên trán. 'Được rồi, chỉ cần vài giây nữa,' anh thì thầm, không ai nghe thấy ngoài chính mình. Trong đầu anh, hình ảnh của tổ chức ngầm với những bí mật đen tối và đường dây quyền lực chằng chịt hiện lên như những con rắn quấn lấy nhau. Đó chính là lý do anh ngồi đây, lặng lẽ quan sát từ xa, chuẩn bị phơi bày những gì mà nó đang ẩn giấu.
Với một cú nhấp chuột, màn hình nhảy sang giao diện mờ ảo. Một danh sách dài những tài liệu mật hiện lên, mỗi tệp như một viên ngọc quý trong thế giới ngầm mà anh đang tìm kiếm. 'Hãy xem nào, có gì thú vị ở đây không?' Orion mỉm cười một mình, một nụ cười chứa đựng cả sự hồi hộp và tham vọng.
Đột nhiên, một âm thanh chói tai vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Một thông điệp nhấp nháy trên màn hình: 'ĐỪNG LẠM DỤNG SỰ TÒ MÒ CỦA MÌNH.' Orion giật mình, tim đập mạnh. Anh đã chọc phải tổ ong vò vẽ. Nhưng điều đó chỉ khiến anh cảm thấy sống động hơn. 'Chúng mày đang lo sợ,' anh thì thầm, sự tự tin lan tỏa trong lồng ngực.
Khi giao diện tiếp theo hiện lên, một cái tên nổi bật xuất hiện: Raven. Tên của kẻ đứng đầu tổ chức, một cái tên gắn liền với những bí mật tăm tối, những vụ mờ ám mà không ai dám đụng đến. 'Mình phải có thông tin của hắn,' Orion tự nhủ, cảm giác hồi hộp xâm chiếm cơ thể.
Đoạn mã đang chạy trên màn hình bỗng dừng lại, như một cánh cửa mở ra thế giới mới. Nhưng ngay khi Orion chuẩn bị xâm nhập, một tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên, khiến anh giật mình, bàn tay tuột khỏi bàn phím.
“Orion! Em có ở trong đó không?” Giọng nói của chị gái anh, Lily, vang lên từ bên ngoài. Đôi mắt anh nheo lại, khuôn mặt đanh lại. Mọi thứ không thể bị phát hiện, không thể để Lily biết về những gì anh đang làm.
“Em… em đang làm bài tập mà!” Orion nhanh chóng nói, giọng nói có phần vội vàng. Nỗi sợ hãi bất ngờ âm thầm bao trùm, nhưng anh tắt đi âm thanh thông điệp từ máy tính, cố gắng lừa dối bản thân rằng hắn không ở đâu gần đây.
Lily có vẻ không tin lắm. “Bây giờ là nửa đêm rồi, em biết không? Đừng có thức khuya làm gì!” Nàng gõ nhẹ lên cửa, tạo ra những âm thanh nặng nề, như một lời cảnh báo.
Orion quay lại với màn hình, nhưng tâm trí lại đang lạc vào những luồng suy nghĩ hỗn loạn. 'Đợi đã, điều này không đúng,' anh nghĩ, cảm giác như có sự theo dõi. 'Làm sao họ biết được?' Cơn tức giận dâng trào trong anh khi anh nhớ đến những kẻ quyền lực không ngừng rình rập, sẵn sàng tiêu diệt những ai dám bén mảng đến bí mật của họ.
Đột nhiên, vừa lúc anh chuẩn bị quay lại điều chỉnh máy tính thì một cảnh báo đỏ chói lòa xuất hiện trên màn hình với chữ viết lớn: ĐANG CÓ AI ĐÓ ĐANG TÌM KIẾM EM. Orion lạnh sống lưng. Anh vừa định tắt máy thì một tin nhắn bất ngờ từ một tài khoản lạ xuất hiện: ‘Nếu mày không muốn mất mạng, hãy dừng lại ngay! Tôi biết mày đang ở đâu!’
Chưa kịp thở lại, Orion cảm thấy như có cái gì đó đen tối ập đến từ sau. Một hình bóng không rõ, một ánh mắt đầy dã tâm lén lút từ cửa sổ. Như một trực giác, anh quay lại, và rồi…
Nhưng trước khi anh có thể nhìn rõ, cánh cửa bỗng bật mở, và một giọng nói lạnh lẽo vang lên, “Chào mừng về nhà, Orion…”