Đọc Tiểu Thuyết

Chương 10: Giữa lằn ranh sống còn

schedule 16:30 - 11/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Giữa cơn mưa tầm tã, Khải và Minh Tuấn đứng đối diện nhau tại một bãi đất hoang vắng, nơi những ký ức đau thương của quá khứ đang chực chờ ùa về. Ánh đèn mờ ảo từ những chiếc xe chạy qua chỉ làm nổi bật thêm sự căng thẳng trong không khí. Gió lạnh thổi mạnh, mang theo những lời nói như dao cứa vào tâm trí họ.

“Tại sao, Khải?” Minh Tuấn gầm lên, giọng anh đinh ninh như tiếng sấm giữa bão tố. “Tại sao lại phải giấu diếm? Chúng ta đã từng là bạn bè!”

Khải, mặc dù đứng vững trước sự giận dữ của Minh Tuấn, nhưng nét mặt anh cho thấy sự vật lộn giữa sự thật và tình bạn. Hơi thở của anh trở nên gấp gáp. “Mày không hiểu được đâu, Tuấn. Có những thứ mà tao không thể nói ra!”

“Không hiểu? Hay là không dám nói?”

Minh Tuấn như chực bùng nổ, ánh mắt của anh như lửa đốt. Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, nước mắt và nước mưa hòa lẫn trên gương mặt của họ. Mỗi giọt mưa như là một ký ức tồi tệ, một bí mật không thể lý giải.

“Nghe này...” Khải cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng từng lời anh thốt ra lại trở nên nặng nề. “Nếu mày biết được điều mà tao đã phải gánh vác, mày sẽ không đứng đây chất vấn tao như vậy.”

Minh Tuấn cười nhạt, nhưng trong nụ cười ấy chứa đầy sự châm chọc. “Chắc chắn là một bí mật lớn, đúng không? Một điều gì đó có thể khiến cả thế giới này đảo lộn?”

Khải cảm thấy choáng váng. “Mày không thể nào hiểu được nỗi đau mà tao đã trải qua. Gọi nó là nhát dao chém vào tim tao, và giờ đây, mày lại muốn moi móc nó ra.”

Khoảng cách giữa họ như được thu hẹp lại, bầu không khí giữa hai người trở nên nặng nề. Những kỷ niệm đau thương đổ ập về, khiến cả hai người đàn ông cảm thấy như mình đang đứng trước ngã ba đường mà không biết chọn hướng nào. Mưa rơi kéo dài, nhưng lòng họ như một nơi khô cằn, thiếu vắng cảm xúc.

“Tao đã nghe được một cái tên...” Minh Tuấn đột ngột cắt ngang, sự thách thức hiện rõ trong ánh mắt. “Tao đã nghe được cái tên Hương.”

Khải bỗng gồng mình lại, như thể bị đánh trúng huyệt. “Mày nói gì?” Giọng anh run rẩy, không thể tin vào điều vừa nghe.

“Hương, Khải. Cô ấy đã ra đi. Và mày biết rõ điều đó.”

Khải như người mất hồn, trí nhớ ùa về hình ảnh của Hương – cô gái với nụ cười tươi sáng nhất, ánh mắt lấp lánh như những vì sao trên trời. “Không! Mày không thể nhắc đến cô ấy!” Anh quát lên, từng từ như mũi dao đâm thẳng vào tim.

“Tại sao lại không? Chính mày đã đẩy Hương vào cái chết! Chính mày!” Minh Tuấn cũng không kém phần tức giận. Gương mặt anh căng lên như dây cung, sẵn sàng chờ đợi cú bắn ra.

Cả hai bỗng im lặng, không khí trở nên ngột ngạt và chết chóc. Họ biết rằng những lời nói không chỉ là cuộc chiến miệng mà còn là những vết thương sâu thẳm không bao giờ có thể lành lại. Mỗi mảnh ghép của quá khứ như bức tranh ghê rợn mà họ phải đối diện.

“Hương là nạn nhân của quá khứ chúng ta, Khải. Mày không thể trốn tránh mãi.” Minh Tuấn nói, giọng anh dịu lại nhưng không kém phần quyết liệt.

Khải nhìn thẳng vào mắt Minh Tuấn, sự chân thành lấp lánh trong ánh mắt của anh. “Tao không thể sống với cái tội lỗi đó. Tao không thể!” Đôi vai anh như bị đè nặng bởi một gánh nặng vô hình.

Nhưng Minh Tuấn không để cho sự yếu đuối trỗi dậy, mà tiến tới gần hơn, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân. “Tao không thể để mày chối bỏ sự thật này. Mày phải đối diện!”

Bất ngờ, Khải rút từ trong túi ra một mảnh giấy ướt nhẹp vì mưa, trên đó là những dòng chữ viết vội vàng. “Đây... đây là bức thư cô ấy để lại. Nếu mày muốn biết sự thật, hãy đọc nó.”

Minh Tuấn nhận lấy, nhưng trước khi kịp mở ra, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía xa. Cả hai cùng quay lại, tim đập thình thịch. “Cái gì vậy?” Minh Tuấn hỏi.

Và khi ánh sáng lóe lên từ xa, họ thấy bóng dáng quen thuộc, cùng những người đàn ông lạ mặt, đều đang hướng về phía họ. Mọi thứ đang đi đến hồi kết, như một cơn bão cuốn trôi tất cả. Và điều mà cả hai không bao giờ lường trước được chính là:

“Chúng ta không phải là những người duy nhất biết về Hương.”

Sự thật tràn ngập, và bức thư kia chứa đựng một bí mật khủng khiếp hơn cả những gì họ có thể tưởng tượng được. Khải và Minh Tuấn nhìn nhau, cùng thấu hiểu rằng, cuộc đối đầu này mới chỉ bắt đầu.

arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward